VN88 VN88

Đọc truyện ngoại tình 18+ hay nhất (Có Phim)

– Em lại nghĩ khác. Là anh có thể khinh em vì em dám mò luôn người yêu của con em, ngay tại phòng riêng ủa nó….
Kiệt cười, rồi nhào xuống, nằm sấp lên người bà Hồng:
– Thế thì cả hai chúng mình đều có tội. Anh biết thế mà không cưỡng lại được. Lòng tham nhục dục, lòng mê xác thịt, lòng ham của lạ, đã đẩy anh nhào xuống người em. Cảm xúc của anh bây giờ hoàn toàn khác lạ với những lần nằm trên người Lệ Hằng. Nó trái cựa, hoang đường, lãng mạn, có chút thần tiên, hoang ảo, siêu thực, mơ hồ… Sáng hôm nay thực là đột biết. Anh chẳng bao giờ mơ ước một chút thời gian hạnh phúc ngang trái như vầy.

Bà Hồng nằm dưới mắt liêu riêu. Tâm hồn bay bổng nghe từng tiếng của Kiệt thì thầm bên tai. Và, nghe dưới kia … cặc cháng đang ngang tàng quét lên, quét xuống miệng lồn.
– Anh có thể thương mà cho em những hạnh phúc đêm qua?
– Chuyện đó dễ thôi. Em không xin rồi anh cũng cho. Nhưng anh muốn nằm chắc trên em để biết mình đã được làm chủ một thân hình đầy ắp lãng mạn.
– Thế thì … anh cho “của anh” vào trong em, gần nhau một tí. Có được không? Em thèm chết được, Kiệt ơi!

Bà dang rộng hai đùi ra. Kiệt lừa lừa, canh thật đúng. Phập vào, nhắn xuống. Lút khất. Mặt bà Hồng nhăn nhó như tỏ bẻ đau đớn. Nhưng không! Đó là cách diễn tả tuyệt cùng hạnh phúc của bà trong khi giao hoan. Kiệt hỏi:
– Anh có làm em đau không?
– Dạ có. Vì của anh lớn và dài quá. Lớn hơn của chồng em nữa.
Bà vờ nói thế cho Kiệt thêm tự hào, hãnh diện. Nhưng tiếp liền sau đó, các ngón tay của bà bấu mạnh vai Kiệt:
– Trời ơi! Tại sao Trời lại cho em gặp anh? Hả Kiệt? Sướng thế này, chắc … em dám bỏ hết, cuốn gói theo anh lắm!

Bà nói giống hệt Lệ Hằng đêm qua! Kiệt rút cặc ra tận miệng lồn, rồi từ từ nhắn mạnh xuống. Mặt bà lại nhăn nhó thảm thiết, mắt trợn chỉ còn tròng trắng. Bà cắn môi dưới mạnh quá. Một tý máu ứa nhẹ ra. Kiệt cúi xuống liếm tí máu đó rồi bưng mặt bà Hồng ngắm nữa. Cặc chàng dài quá, cho nên cái chiêu rút ra đâm vào đã làm bà Hồng mềm như con bún thiêu. Bà thì thào:
– Anh ơi, Kiệt ơi! Anh làm chậm mà sướng hơn cả triệu lần chồng em nắc mạnh, nắc nhanh. Bộ anh muốn em ran gay bây giờ hay sao, hả anh? Chết em Kiệt ơi! Tại sao anh không là chồng em? Để em phải mơ tưởng hảo huyền, khỏi phải sống sượng tìm trai mà ngoại tình? Bây giờ anh có khinh em, em cũng không cần. Vì mộng đã thành thực! Đừng bỏ em nghe Kiệt! Thèm quá mà em phải làm vầy đây!

Giọng bà Hồng thảm thiết, chân thành, thì thao rất nhỏ bên tai Kiệt. Nó làm cho Kiệt càng hứng tình hơn lên. Dưới kia, nước lồn bà Hồng làm ướt đẵm khúc gân dễ thương của chàng, cho nên chiêu chàng tung hết hiệu nghiệm. Lỏng le như chiếc đũa vào miệng bình. Kiệt nói:
– Hình như em đã ra rồi phải không?
Bà Hồng nhắm mắt gật đầu. Bà không dám nhìn Kiệt vì mắc quá. Chưa được hai mưới phút. Sao nhanh thế?
– Em xin lỗi anh. Vì em thích quá đi mất! Em được ăn món lạ tuyệt vời, nên không cầm được, mình ơi! Đụ vứi chồng, em dai như đĩa. Có khi cả tiếng chưa thấy sướng. Nhưng với anh, xấu hổ quá Kiệt ơi! Em phải thành khẩn thú tội: em đã xuất hai lần rồi, chàng ơi! Lúc anh mới đâm vô… em đã âm thầm cắn môi, máu bật ra, và em đã tê tái hết một lần. Rồi mới đây, khoảng ba bốn phút, khi nhìn mặt anh non choẹt, như thư sinh, em lại ra một lần nữa. Em ra vì cảm thấy hạnh phúc được ôm một cậu bé tuổi bằng con mình mà đụ. Chỉ có thế thôi. Anh xem, em đã lãng mạn quá sức chưa? Thế mới biết đâu cần phải đụ dồn dập, lồn mới sướng. Quả tim, anh ơi. Tim không rung động, nghìn năm vẫn như gỗ đá. Lúc nãy bú anh, em cũng suýt ra…

Kiệt ngừng nắc, ôm cứng bà Hồng. Có cái gì lạ lắm khiến chàng bỗng yên bà như đã yêu Lệ Hằng! Lời tự thú của bà nghe nồng nàng như bản nhạc tình. Chàng khám phá ra: tình yêu quả muôn mặt thật! Quả tim có lý lẽ riêng của nó mà chính mình không kiểm soát được. Đông Cung Thái Tử Charles của Anh Quốc đã bỏ Diannes đẹp như tiên để yêu một bà già xấu xí! Chính chàng đã quên Lệ Hằng để gật đầu ngủ với bà Hồng! Tại sao? Không ai trả lời nổi. Vì trả lời nổi, sáng nay, mẹ của Lệ Hằng đã không ngoại tình với bạn trai của con nàng, ngay trên giường con nàng, nơi mà mới đêm qua, Hằng và Kiệt đã ngất ngây, mê ly đến gần hai giờ sáng. Kiệt nói nhỏ bên tai bà Hồng:
– Anh xuống liếm sạch và khô hết nước của em nhen?
– Dạ!
Bà dạ chắc nịch như bà đã là vợ, hay nhân tình của Kiệt không bằng. Kiệt rút cặc ra, thụt xuống, đưa mũi hôn chòm lông dày rậm, đen thui của bà Hồng. Hôn ngây ngất, liên tục. Hôn cho đã cái máu dâm của chàng, chứ không cốt biểu diễn cho bà Hồng mê thêm. Chàng hiểu bây giờ chính chàng đang lậm vào mối tình mà trước đây nửa tiếng, chànt tưởng chỉ là cuộc vui giải trí, không hơn, không kém. Lông lồn bà Hồng sao mà nhiều thế! Nó phủ hết, bao hết, không còn cho chàng thấy hột le và miệng lồn đâu cả. Hai bàn tay Kiệt phải ân cần vạch ra, chàng mới thấy hai mép lồn ướt nhẹp những nước. Lúc đó, Kiệt mới bắt đầu liếm. Chàng càng khoái l5c hơn khi nghĩ chính “cái” này đã sinh ra Lệ Hằng. Chàng đã hãnh diện đụ cả mẹ lẫn con, rồi chàng giữ lời hứa: thực hiện điều chàng làm cho Hằng đêm qua.

Kiệt vạch hai mép lồn ra, đâm thẳng chiếc lưỡi sâu vào tận trong xa mà ngọ ngoạy, nhúc nhích. Bên ngoài hai ngón tay chàng xe diều dặt hột le. Bà Hồng lại cắn môi dưới, và vớ chiếc gối, úp ngay lên mặt, cho tiếng la của bà không vang ra to như Hằng đêm qua. Nhờ chiếc gối úp lên, nên tiếng bà Hồng la nghe như ai bóp cổ hãm hiếp. Mông đít bà dở lên, thụp xuống, liên tục. Hai chân bà đập bình bịch trênnêm giường. Kiệt xông xáo, la`m như để trả ơn cho một mối tình kỳ lạ chàng chưa hề mơ ước. Mối tình bỗng cuốn hút chàng như cơn lốc trên sa mạc.

Chàng quên hẳn, chẳng còn nhớ gì đến Lệ Hằng. Có kinh khiếp, ghê hồn chưa? Chàng xổ chiêu một hồi, bà Hồng kéo chàng lên, tự tay bà cầm cặc của Kiệt đâm thẳng vào lồn. Chưa được năm phút, bà lại ra thêm cái nữa, và la:
– Chết em nữa rồi anh ơi ! Cứ nhìn gương mặt non choẹt của anh thì em lại tê tái hết cả người. Em đang thần tiên hạnh phúc đây này, mình ơi ! Sao em có thể ra nhiều và nhanh như thế hả anh? Bà càng nói, Kiệt càng đắm đuối mê say. Mê
như Tm Vương mê Đắc Kỷ. Chàng nhìn chăm bắm gương mặt đầy khoái lạc của bà Hồng để sướng. Cái sướng không cần xuất tinh, không cần mệt. Cái sướng mà có thể một đời, chàng không sao quên nổi! Bà hỏi Kiệt:
– Anh vẫn chưa ra trong em, dù một giọt, phải không?
– Chưa, anh đã đụ gì đâu mà ra ! Anh chưa bao giờ ra trước một tiếng ! Lệ Hằng vẫn bái phục anh là thường.

Chàng vô tình nhắc đến Lệ Hằng làm bà Hồng buồn man mác. Bà ghen hồn nhiên. Ghen mà quên rằng chính bà là kẻ đến sau, kẻ đã ngoại tình với
Kiệt…..
– Anh biết em đang ghen?
– Nhi nữ thường tình mà anh. Nhưng em cũng chợt biết mình vô lý. Thôi, bỏ đi, hãy hưởng tiếp những gì mình đang có. Chỉ mong sao sau bữa nay, chả bao giờ anh quên em. Thế là hạnh phúc tràn trề rồi.
– Không quên em? Làm sao mình gặp được nhau?
– Em đã có cách ! Chúng mình sẽ…..
Điện thoại bỗng reo. Một tiếng, rồi haí tiếng. Bà Hồng lẫn Kiệt thất sắc. Vì Kiệt đang nằm nắc trên bụng bà.
– Anh bốc lên trả lời đi. Làm bộ như còn ngú, nếu Hằng gọi.
Kiệt hồi hộp lấm. Chàng tự kỷ ám thị rồi sợ, chứ nếu Lệ Hằng gọi về hỏi thăm thì có gì Kiệt phải sợ.
Chàng nói:
– Alô.
– Em. Hằng đây. Anh còn ngủ hả? Đầu giây bên kia hói.
– Ời anh …đang ngủ…. ngon quá. Có gì không em?

VN88