VN88 VN88

Đọc truyện ngoại tình 18+ hay nhất (Có Phim)

Nhưng trưa thứ bảy này thì chước cám dỗ có vẽ dữ tợn hơn. Vì thằng Hoàng, tay xụt cặc, mồm vẫn nói bâng quơ:
– Hả, chị Ngọc nói gì? Chồng chị đi vắng hả? Thì nhảy liền vô đây với em. Chị không thấy cặc em nứng như sắt đây sao. Em thích được đụ hơn là thủ dâm. Mau đi, vô liền đi chị. Em chờ, em chờ.

Mắt chị Lâm lại mờ mờ một lần nữa. Máu dâm đã trào lên mắt chị. Chị không còn nhìn thấy rõ con cặc của Hoàng. Nó mờ mờ như ảo ảnh,vẫn thù lù một đống, đang có bàn tay Hoàng cầm xụt nhẹ. Hột le chị sưng u, giật như điện giật. Cửa mình ngứa tột độ. Hai mép lồn chờ sẵn. Ngón tay chị đành phải xung phong nằm giữa hai mép, k~o mạnh lên, chùi mạnh xuống, ngoáy loăn xoăn lỗ ỉồn. Nhắm mát lại. Khép chân. Một ngón. Rồi hai ngón. Vô hết. Tới đâu thì tới Phải “đụ ” dù chỉ mình ta với ta! Chị bật ngửa ra, không cổi quần. Hai tay chớ không phải một, xọc vào quần. Lồn chị đang te tua, tan nát. Hai ngón đút sâu tận tử cung. Bàn tay kia xe mạnh hột le. Mắt chị nhăn rúm lại. Răng trên cắn chặt môi dưới. Âm thanh rên siết hình như chỉ còn thoát ra bằng đường mũi. Nhỏ mà ấm ức, tức tối. Như người nữ tù bị bịt miệng, trong khi giây điện cao thế vẫn kẹp cứng người chị !

Trong kia, thằng Hoàng tự do hơn, với thế giới riêng tư, với tưởng tượng riêng tư. Nó đang đụ với một bà trong mộng:
– Ngồi lên mình con đi. Đó, banh lồn ra, cho cặc con vô. Rồi nắc mạnh đi. Đụ mạnh đi. Đã quá thím ơi! Con sắp ra nè. Nhìn, nhìn, nhln cho kỹ. Thấy chưa?

Chị Lâm lại ghé mất vào. Những tia nước hồ loãng phọt ra te tua từ đầu cặc Hoàng, bấn vung vải xuống chiếu, xuống mền. Đó cũng là lúc lồn chị đạt tuyệt sướng, cũng bung mạnh ra những giòng nước nóng hổi, déo nhẹo. Sướng quá, chị la lên, dù nhỏ:
– Tôi cũng ra nè. ôi nhiều, nhiều quá, nhiều quá…

Không ai thấy Hoàng cười thoả mãn không thành tiếng. Nửa tiếng sau, chị dọn cơm, vờ gọi Hoàng:
– Bớ Hoàng. Dậy ăn cơm con. Nglỉ gì mà dữ vậy Hơn 12 giờ rồi con. Ngú nhiều học u mê à.

Hoàng tròng vội cái quần đùi, ra khói phòng, xuống bếp đánh răng, rửa mặt qua loa, vờ vịt làm như còn đang say ngú. Nó đang đóng kịch trong kịch! Vì mười mươi, nó biết chắc lúc nãy chị Lâm ngồi ngoài kia !

Chị Lâm cũng kịch trong kịch, vì chị biết Lâm có nghe tiếng chị lỡ rên quá lớn, lúc chị đang ra:
– Ăn cơm đi con. Ráng ăn nhiều nhiều. Dạo này má thấy con hơi gầy đó. Thứ bảy thì rủ bạn đi đá banh, lội bơi cho nó nở nang, cho bự con, gái nó mới chạy theo chớ !
– Người con gầy như vầy, mà gái cũng theo rần rần.
– Xạo quá đi Gái theo mà, mới xáp vô có mấy tháng, con Ngọc nó bỏ đi lấy chồng mất tiêu. Hẹn trốn chồng lại ngoại tình, mà rồi cũng chẳng thấy. Xí, vậy mà gái theo rần rần. Đắc đào, con đâu có thức dậy, “ấy ” một mình, cho…mệt. Bần tùm lum ra chiếu.

Thằng Hoàng nhai cơm, cười tủm tỉm. Nó đoán không sai. Rõ ràng hồi nãy nó thủ dâm, “có người” nhìn lén. Nó nói:
– Ấy một mình? Là sao? Má nói gì con không hiểu !
– Thôi đừng giả khờ nữa, ông Thần nước mặn!
– Mà sao mà biết con “ấy” một mình?
– Thì ….à….ừm…nhà vắng hoe. Chuột chạy má còn nghe. Giọng con la kiểu đó, hàng xóm còn biết nữa là….Má đang lặt rau ở ngạch cửa. Lần sau làm ơn la nhỏ chút.
Hoàng cắc cớ, rắn mắc hỏi khó chị Lâm:
– Má chỉ nghe không thôi, hay cóthấv nữa?
– Ai hưởn đâu mà đi rình xem ba cái ngữ tàm xàm đó nà.

Chị cố đóng kịch mà nó cứ lòi giả dối ra mãi. Bởi vì nói một câu nghiêm trang như thế, mà gương mặt chị gần như hí hửng, lẳng lẳng. Làm thằng Hoàng không nhịn được cười.
– Không phải sao cười, hả ông Thần?
– Dạ, con cười bởi vì má có cặp mắt thần.
– Sao kỳ vậy?
– Dạ, phải có mắt thần mới từ ngạch cửa nhà bếp, có thể nhìn xuyên qua cửa ván, thấy….bắn tùm lum ra ngoài chiếu…..
Chị mắc cỡ quá. Dấu đầu lòi đuôi, nên nói chống đỡ:
– Mắt thần hay không kệ tui cậu ấm. Ăn lẹ đi cho tôi dọn. Hết nửa ngày rồi…..Nè, bộ con có quen với bà nào lớn tuổi hả?
– Dạ đâu có. Có một mình chị Ngọc, lớn hơn con có một tuổi thôi. Chỉ đi lấy chồng là hết, có ai nữa đâu.
– Vậy tại sao hồi con “ấy” một mình, con la: “đụ mạnh đi, đã quá thím ơi ! ” Thím? Thím đây là bà nào vậy?
– À, cái đó là con bắt chước giọng rên của anh Bình mỗi lần lại đây “ấy” với má. La cho đỡ ghiền, đỡ thèm vậy mà….

Chị Lâm im lặng một khoảnh khắc. Tay gấp cá mà mắt chị bâng quơ nhìn thằng Hoàng. Chị tự hỏi: Vậy thì người đàn bà trong mộng ctla Hoàng lúc bay giờ là ai? Chị muốn hỏi, mà không dám. Chị sợ câu trả lời của thằng Hoàng.

Chung quanh bàn ăn đang bị bao phủ một không khí ngột ngạt. Nó nghiêm trọng, bình thường, cũng được. Mà muốn nó biến thành lả lơi, cợt nhã, bất bình thường, cũng dễ thôi. Vì vả hai, hình như đang chơi chữ, chiếu tướng nhau, để tấn công nhau. Họ đang gờm nhau, chỉ chờ một trong hai bên, đồng loã, thì cái gì cũng có thể xảy ra, không người thứ ba nào hay biết!

Một lần nữa, dĩa cá kho, tô canh rau đạm bạc, đã bị nhoà, mờ hắn đi. Mắt chị Lâm đang đỏ hực. Da mặt chị cũng đỏ hực. Phần hạ bộ chị nóng rang khi chị liên tưởng đến hình ảnh xảy ra cách đây hai mươi phút, trong phòng Hoàng.
– Sao má không ăn cơm đi, để nguội hết.

Chị Lâm vội vã và mấy miếng, đầy miệng, nhai cầm chừng, gõ đũa vào cái chén, và hồn chị đi hoang. Thế là Hoàng đã rình xem chị đụ thằng. Bình, đụ anh Bảy. Vậy mà nó kín như bưng, không hề xì ra cho anh Lâm biết:
– Má cám ơn, con biết hết mọi việc má làm, và đã giữ kín giùm má. Tại vì thèm quá mà phải làm bậy như vậy….

VN88