VN88 VN88

Đọc truyện ngoại tình 18+ hay nhất (Có Phim)

Kiệt bế Diễm lại giường, rút cặc ra khói lồn em. Một giòng nước đục như hồ tuôn ngược ra, nhểu có giọt lên tấm ra giường màu hồng nhạt. Chàng banh háng Diễm ra ngắm. Máu hồng trinh màu nhạt loang loáng hai háng. Cửa mình Diễm đỏ tươi, tẩm đầy nước ! “Như cánh vạc bay” vẫn trôi lềnh bềnh trong ánh sáng mờ ảo clia hoàng hôn:…Kiệt không thể tưởng tượng được mình có đại phlic ngồi banh lồn một giai nhân diễm tuyệt ra mà ngắm. Đúng là lồn của một trẻ con mà có lông t Không nhịn được, Kiệt sà môi xuống, ngậm ngay hột le mà nút. Tay chàng bê hẳn cặp mông xinh xắn của Diễm, hổng khỏi mặt giường.

Diễm lại bay vào mênh mông. Say ngất trong cõi vô cùng. “Như cánh vạc bay” dẫn nàng theo hư vô. Còn cái sướng nào hơn thế nữa. Bởi vì không ai để ý, hoàng hôn đang tràn ngập gối chăn, giường nệm cửa Diễm. Nàng không muốn bật đèn lên. Cứ âm u như trong hang động, để tha hồ hướng lạc. Lưới Kiệt lại chui vào cái tổ ong nhó xíu Diễm mà quậy phá lần nữa.
Điện thoại đầu giường thình nnh reo lên. Sao có ai biết Diễm ở đây giờ này mà gọi. Để cho chuông reo đến lần thư tư, Diễm mới dè dặt bốc lên:
– Alô. Ai đó?
– Anh, Huy đây. (Diễm bịt điện thoại nói với Kiệt) Chồng sắp cưới của em, anh Huy. (Diễm nói với Huy) Anh đang ở đâu đó?
– Anh đang gọi cho em từ Singapore. Em khoẻ không?
– Sao anh biết em ở đây mà gọi?
– Anh gọi về nhà em. Mẹ bảo em đi học chưa về. Anh đoán là thế nào em cũng xuống nhà mới Thanh Đa, cho thợ trồng bông như em nói với anh tháng trước !
– Anh đoán tài thật. Em đang cho trồng tường vi dọc theo hai bên lối đi từ cổng vào. Giàn hoa giấy ngay hành lang….Bao lâu thì anh về lại Saigon?
– Có lẽ phải hơn tháng nữa, vì phái ghé Nhật và Hồng Kông. Em sẽ có rất nhiều quà. Nhớ em lắm. Học ra nhanh đi cho anh cưới về làm vợ. Ba mẹ anh thúc mãi đó….
– Hai năm nữa chớ bao nhiêu. Em cũng mong làm vợ cho rồi. Học hoài chán quá. Sáng đi, chiều về.
– Anh chẳng sợ gì ngoài việc lo em đẹp quá, sẽ cótrọc phú khác “cũm” tay trên. Ráng giữ cho anh nhen !
– Yên trí. Chả ai thèm ngó tới em đâu. Mà có thì em cũng phải chờ anh thôi. Mình đã ăn lễ hỏi rồi mà….
– Thế thì anh yên tâm. Thôi nhé. Anh phải đi meeting với các ông chủ đại diện sản xuất Honda. Hôn em. Bye !
Diễm đặt phone xuống, nằm sãi tay, thở ra:
– Hú hồn. Em cứ tưởng mẹ gọi chứ.
– Em nói dối là đang cho thợ trồng hoa, mà Huy tin hả?
– Em đã nói với anh là em phải chọn một anh nhà giàu dại gái. Vì em biết, tâm hồn em, nếu không lang chạ với anh, em cũng chẳng thể nào trung thành được
với chồng.
– Nói đến điện thoại, anh mới nhớ. Hôm anh đụ bà già trong phòng Hầng, có phải em đã giả giọng chị Hằng gọi cho anh không
– Ừ, đúng! Vì em ghen. Tại anh không để ý, không biết. Em đã yêu anh dày đến hai cuốn nhật ký. Em ghen luôn cả với chị Hằng. Em không muốn anh gần gụi ai hết, phải dành cho riêng em. Em mơ, em mơ đủ thứ. Thấy mẹ bú cặc anh, em vừa sướng, vừa ghen lồng lộn. Ghen như thể anh là của em chứ không phải của Lệ Hằng. Có tình yêu nào thông minh và sáng suốt đâu. Vì, hiểu được nó, đâu còn là
tình yêu. Em vừa dối với Huy, trong khi vẫn truồng trần ân ái say nồng với anh. Cũng như yêu anh, mà em vẫn nhận lời làm vợ Huy. Cũng như biết anh thuộc về Lệ Hằng, em vẫn cướp anh làm của riêng. Em mù lòa, tăm tối, dấn bước tìm cay đắng làm vị ngọt. Tìm đau thương làm hạnh phúc. Hình như thế, với em, mới quả là “tình chân thật”. Không có nó, em thấy đời vô nghĩa. Quả đất không còn khí thở.

Kiệt ôm chặt Diễm. Chàng chỉ hỏi có một câu, mà cô bé đã phun ra hết cả tấm lòng lãng mạn. Ngoài kia, trời tối hãn. Côn tlùng bắt đầu kêu rả rích. Diễm quàng một chân qua hai bấp đùi Kiệt, tay nàng vẫn cầm chặt con cặc Kiệt, tưng tiu:
– Anh vói tay lên đầu giường, bật đèn giùm em.
Đèn sáng. Diễm lăn xuống, hai tay nâng cặc Kiệt, nhìn thật kỹ, nhìn như muốn “quay” hết hình ảnh khúc gân dài trấng hồng của Kiệt vào tận tim óc nàng. Để mai kia có lấy chồng, nàng “còn chút gì để nhớ để thương ! ” Diễm le lưỡi liếm đầu cặc, rồi ngậm vào, nhắm mắt. Rồi lại nhả ra thân thương nhìn ngắm. Rồi Diễm trèo lên, bắt chước bà Hồng, cho cặc vào lồn, ngồi nhún nhẩy, mắt ngắm người yêu Kiệt cho đã trọn cơn dâm:
– Kiểu này còn sướng gấp ngàn lần nằm dưới. Hèn chi mà mẹ em không mê. Của anh to, dài bao nhiêu, lồn em nuốt trọn bấy nhiêu. Đôi khi muốn có tình yêu người ta phải tàn bạo ! Pour avoir amour, on doit être violent quelque-fois. Diễm nói trọn câu tiếng Pháp cúa nhà văn Pauville Millière trong cuốn “Le bonnheur et La Mort”.

À bây giờ Kiệt mới sực nhớ Diễm học truởng đầm. Cho nên tư tưởng của Diễm, cách diễn đạt tình yêu cúa Diễm, nó không giống chút nào với gái Sàigòn thuần túy, lễ giáo. Diễm phóng khoáng, hồn nhiên, sáng rực, tự do, như khí trời và đất. Cách Diễm ngồi đụ trên người Kiệt cũng thoải mái, chân thật. Nàng ngửa mặt lên Trời, nhắm mắt, chu môi. Hai tay cầm hai trái vú bóp nhè nhẹ . Tóc cứ lòa xòa che mặt. Kiệt cứ quằn quại, rên siết. Diễm sướng vì đang hoàn toàn là chủ nhân cả khối thịt, tim óc Kiệt. Nàng bắt Huy mua cho được ngôi biệt thự sang trọng ở ngoại ô này cũng chỉ vì giấc mơ chiếm đoạt cho bằng được Kiệt.

Điện thoại lại reo. Lần này Diễm để cho nó reo đến năm lần mới chịu bốc lên, giọng dịu dàng:
– Alô. Ai đó?
– Mẹ đây. Sao đêm nay con về muộn thế” Làm mẹ lo quá. Anh Huy con có gọi cho con. Con làm gì dưới đó vậy?
– Thưa mẹ chiều nay, con cho thợ trồng hoa, bây giờ thì con vào trong, dọn dẹp các thứ cho gọn, đẹp, cho Huy về ngắm.
– Con gái cưag cúa mẹ ngoan quá. Thế mẹ mừng. Đừng nghĩ vớ bẫn về Kiệt nữa. Phải chính chuyên, hiền thục, phải….
– Dạ phải yêu chồng mình, không được ngoại tình? Không được đưa Klệt vào phòng làm tình lén lút?
– Ừ đúng đấy con. Mà sao con cũng còn nhắc đến Kiệt. Mẹ đã bảo con phải quên anh chàng sở khanh đó đi mà.
– Thưa, mẹ mới dạy con hôm qua. Hôm nay con đang cố quên bằng cách nghĩ đến Huy. Con xuống đây làm việc thật nhiều để quên. Mà sao….mà sao..
– Mà sao thế nào? Nói rõ cho mẹ nghe? Mà sao hình ảnh mẹ ngồi đụ trên mình Kiệt vẫn cứ hiện rõ mồn một trong óc con. Hình ảnh mẹ ngoạm cặc Kiệt bú mạnh, ngon lành, hình ảnh mẹ dang rộng hai đùi, nhấn đầu Kiệt vào bắt bú lồn
mẹ….Mẹ gào … Con càng cố xua đuổi hình ảnh “Sở khanh” Kiệt, thì chàng như hồn ma, quấn quít bên con. Đâu phải một mình mẹ . Chị Hằng nữa. Mới đây ba ngày chớ có lâu đâu. Tại phòng nglỉ Bát Đạt, Chợ Lớn, phòng số l08, lúc bốn giờ chiều, cho tới 9 giờ tối, cũng với sở khanh Kiệt.
– Mẹ đã gã Hằng lấy chồng rồi mà Diễm !
– Thế mới nói. Có chồng mà vẫn ngoại tình mới thành cớ sự, mới là đầu mối làm con thắc mấc. Từ thắc mắc con đâm tò mò, tìm hiểu, tìm thấy. Thấy rồi, chính con cũng bắt chước ngoại tình ? Bây giờ thì con thương mẹ, thương chị Hằng, vì con hiểu:ngoại tình là tật xấu, nhưng là tật xấu đáng yêu, đáng thờ. Không thế, việc gì mẹ và chị Hằng đã ngoại tình? Với lại nói cho mẹ an tâm. Giữa cái đô thị gần sáu triệu người này, không phải chỉ có hai người đàn bà thân thương của con ngoại tình đâu ! Kể không hết….
– Con vừa bảo, con ….cũng đã bắt chước ngoại tình?
– Dạ.
– Con đã có chồng đâu, mà báo là ngoại tình?
– Đã ăn lễ hỏi, mang nhẫn đính hôn, nhận ba bốn món quà vĩ đại cả chục triệu rồi, thì con đã là vợ Huy chớ mẹ.
– Ừ nhỉ, mẹ quên. Mà con…đã ngoại tình, có phải chỉ những điều con viết trong nhật ký, hay là…đã tiến xa hơn?
– Con đã cho quả bom tình dục đó nổ cách đây năm tiếng đồng hồ. Vì không còn cách nào nhịn được với cái tuổi “lửa gần sát bên rơm” mà những cây diêm quẹt cóa mẹ, cúa Hằng, cứ chực đốt nó lên thành núi lửa khổng lồ.

VN88