VN88 VN88

Đọc truyện ngoại tình 18+ hay nhất (Có Phim)

– Dạ đang cười cái “Bao công” của tôi đang làm lồn cô sướng.
– Em nói gì mặc kệ em. Anh lo nắc thật đều, thật mạnh, làm sao cho em ra vài cái. Anh muốn gì cũng có

Muốn gì cũng có? Có phải sướng quá mà Diễm hứa bừa như thế khôngl Chớ nếu thật, Lâm sẽ xin Diễm mướn hoặc mua cho chàng căn nhà nhỏ, để chàng đưa vợ con ra khỏi cái ổ chuột dơ dáy, sình lầy, nóng bức Khánh Hội. Được chừng đó thôi, chàng tình nguyện đụ phục vụ Diễm suốt đời.

Diễm nhốm đầu lên, gối ở thành sofa, để nhìn thật kỹ “con cá lóc” bóng lưỡng clia Lâm đang vào ra miệng lồn nàng. Diễm cũng chắng tưởng tượng nổi khúc gân đồ sộ đó của Lâm lại có thể vào cách dễ dàng âm đạo cúa nàng. Tự nhiên, sướng quá, Diễm táo bạo nghĩ: có thể nào Diễm sẽ chấp nhận Lâm như gã nhân tình, thế Kiệt, mỗi ngày, Lâm sẽ đến đây, phục vụ sinh lý cho nàng, dù sau này Diễm đã chánh thức lấy Huy làm chồng? Diễm nghĩ là sẽ chẳng có ai dám hồ nghi “thằng bán than ” xấu xí, nghèo hèn như Lâm, mà lại được diễm phúc làm nhân tình một cô gái vừa tré, vừa đẹp, lại vừa giàu.

Ý nghĩ táo bạo, quái dị đó, làm Diễm nổi lên cơn sướng vô cùng, vô tận, khi Lâm hì hục quỳ nắc liên tục nắc ầm ầm, như giặc dậy. Hai mươi, rồi hai mươi tám phút. Gương mặt Diễm nhăn nhó thê thảm, ướt đẵm mồ hôi. Diễm không gào lớn, mà chỉ hé môi rên tiếng nhỏ thật tội nghiệp. Thân hình gồng cứng. Mông đít rung bầng bật. Đầu tóc quay qua, lấc lại. Hai hàm răng siết nghiến vào nhau. Diễm xé cái bao gối, và ra như suối mùa mưa lũ…..rồi nghoẻo đầu, nằm thở.

Lâm rút cặc ra nghe cái “poót” như nút chai ra khỏi miệng chai. Chàng quỳ xuống, trang trọng banh đùi Diễm ra, liếm hết nước lồn trào nhễ nhại. Trong
kia, bà Hồng la:
– Ý lạ quá thằng rể ơi ! Sao con đéo lỗ đít, mà lồn má lại ra con ơi. Má ra nè, má ra, má ra, sướng, sướng quá là sướng ! Anh dành m6n này cho riêng em thôi nhen. Em còn ra nữa, ui, ui, đã quá…

Lâm đoán, ra xong thế nào bà Hồng và Kiệt cũng bước ra phòng khách, vì, có thể lúc nãy, Diễm la lớn, bà Hồng cũng đã nghe. Bà phải tò mò xem cô con gái đụ ai ngoài này. Lâm mặc lẹ cái quần, vắt áo lên vai nói vội với Diễm:
– Mình sẽ gặp nhau. Cô muốn hẹn lúc nào tôi cũng sần sàng. Bây giờ cho phép tôi “dọt” trước, lỡ bà gặp…
– Lớ tao gặp thì sao? Bà Hồng giọng nghiêm nghị nói.

Lâm giật bắn người, quay lại. Bà chủ truồng trần, cầm tay Kiệt cũng truồng trần, nhìn Lâm quắt mắt. Lâm nói:
– Dạ lỡ bà gặp, bà sẽ đuổi, không cho con làm tài xế nữa. Mà như vậy, trọn gia đình con sẽ chết đói lạy bà, xin bà tha cho con lớ…một lần, từ nay con không dám nữa….Dạ, tại con rình ngoài cửa sổ, thấy Cô Ba nằm cởi truồng, xem Bao Công, nên thèm quá, con liều đi ngõ sau, định vô làm hỗn. Nhưng nghe bước chân bà, con vội vã tháo lui…

Cũng may lúc đó Lâm đã mặc quần, chỉ ớ trần. Nên bà Hồng tin là chưa có gì xáy ra. Với lại bà tin làm sao được, khi con gái bà đẹp như tiên sa mà chịu để cho anh tài xế đen đúa, xấu xí, lớn tuổi, đè lên đụ cho được. Diễm thì đang mệt, nên vờ nhắm mắt ngủ. Bà Hồng càng yên trí hơn. Thấy dáng điệu của Lâm tội nghiệp quá bà cũng không nỡ la tiếp, bảo Lâm ra xe ngồi đợi. Lâm “co ro”, “sợ sệt”, bước đi. Bà Hồng lại đánh thức Diễm:
– Diễm, dậy con. Mình đi ăn, đói bụng lắm rồi.
– Ừm, má với anh Kiệt đụ lâu quá. Làm con ngủ quên một giấc dài. Bây giờ mới lại sức.
– Nãy giờ ngủ, mà con có biết ai lén vào phòng này không?
– Dạ không. Bộ có ai vào đây hả? Diễm vờ hỏi mẹ.
– Mà thôi bỏ đi. Lẹ lẹ chút. Mình đi ăn.

Màn kịch Lâm giàn ra để dối bà Hồng coi thế mà thành công, với tài diễn xuất thông đồng của Diễm. Lâm ra xe ngồi, mừng khấp khởi, vì đã đánh lừa được bà chú. Chàng có thêm nỗi vui nữa: là đã tận mắt nhìn thấy hết thân hình nổi lửa, truồng như nhộng của bà Hồng….

Nhưng Lâm đã lầm t Bà Hồng đã tạo cơ hội cho Lâm không bị mất mặt, để chàng rút êm. Chớ làm gì bà không nghe hết đối thoại cúa Lâm với Diễm ngoài phòng khách? Lâm được bà Hồng nhận vào làm tài xế khoảng một tháng, qua lời giới thiệu ân cần của bà bạn, người đã từng ngủ với Lâm trên một năm. Bà này cũng ngoại tình và hết lời khen ngợi Lâm. Bà Hồng chưa kịp “ra tay” thì cô con gái bà cuỗm trước. Cho nên lúc nãy, bà Hồng đã cố ý trần truồng ra phòng khách, vờ la mắng Lâm, nhưng thâm ý là muốn Lâm thấy sự khêu gợi, hấp dẫn cúa thân hình bà, để có một ngày đẹp trời….

Cả ba ra xe, Lâm lái vào Chợ Lớn. Trên xe bốn người ngồi nhìn đường phố đã lên đèn, sáng trưng, phồn hoa đô hội. Mỗi người theo đuổi riêng một ý nghĩ. Và dĩ nhiên, sau bữa ăn, Diễm đã bí mật chuồi vào tay Lâm tấm ngân phiếu hai chục ngàn đồng. Số tiền có thể mua căn nhà ở xóm lao động!

– Trời mưa, đường xa, lái cẩn thận chút nghe Lâm.
– Dạ bà yên trí. Bảy năm xe đò, năm năm xe taxi, con chưa từng
lãnh bức “thư tình ” nào của thầy Cảnh Sát.

Câu Lâm nói làm bà Hồng buồn cười mà không dám cười ra tiếng. Trời mưa xối xả, mù trời, mù đất. Cái gạt nước của chiếc xe hình như không đủ sức làm cho kiếng trước bớt nhòa, nên Lâm cứ lái từ từ, dù khúc đường ớ Rừng lá vắng tanh. Thỉnh thoảng mớ có chiếc xe đò chạy ngược chiều, bắn từng loạt nước thật mạnh vào thành xe bên nay, làm Lâm lại phải hãm bớt tốc độ.

Lúc nảy, ngừng ở Biên Hòa ăn cơm. Lần đầu tiên bà Hồng cho phép tài xế Lâm ngồi cùng bàn, ăn uống tự nhiên như một người thân. Đói bụng, đồ ăn thì toàn
những món ngon đắt tiền. Vị trí tài xế của Lâm không cho chàng “mạnh đũa” tha hồ gắp. Chàng chỉ chản vài muỗng nước đồ xào, để cố đưa cơm qua khỏi cổ là được. Lâm ngại, không chỉ vì cái tội hôm qua “đã mở cửa sau vào nhà toan làm ẩu Diễm ” như chàng đã dối với bà Hồng, mà còn sợ ăn uống vô phép, bà có thể bắt lỗi, đuổi cổ chàng khỏi “chức” tài xế .

Thấy Lâm im lặng, lầm lũi ăn một cách khúm núm, bà Hồng nhìn. Bà bỗng tội nghiệp, bèn gắp ít thức ăn bỏ cho Lâm. Lâm nhìn thức ăn, rồi ngước lên nhìn bà chú. Bà Hồng nói:
– Chơi quá xá đêm qua với con Diễm, bây giờ chỉ ăn cơm với nước xào, làm sao cho lại sức. Cứ gắp ăn tự nhiên. Tôi đã cho chú ngồi chung bàn thì phải hiểu….

Lúc đó Lâm mới mạnh dạn ăn như trâu. Chàng nhớ lại sáng nay, bà Hồng bảo chàng chuẩn bị xe để lái cho bà ra miền Trung bán yến, và còn cẩn thận bảo khỏi mang theo áo quần.
– Đêm hôm qua con với con Diễm “làm” nhau mấy lần?
Đang và một đũa thức ăn với cơm. Lâm bỗng giật mình:
– Dạ thưa bà….
– Nuốt hết đi rồi kể cho tôi nghe. Kể cho thành thật !

VN88