VN88 VN88

Đẹp thật! Mu lồn mum múp trắng phau (18+)

Bà Tướng trầm mình dưới làn nước trong xanh. Tôi đứng cạnh, vòng tay ôm eo ếch bà ta, rồi ra vẻ là mội huấn luyện viên chuyên nghiệp, tôi giảng giải thao thao bất tuyệt về phương pháp bơi lội. . . Bà Tướng gật đầu lia lịa, ngoan ngoản thực hiện từng động tác do tôi hướng dẩn. Nhưng chỉ một lát sau, trông thao tác có vẻ nhịp nhàng của bà tướng tôi nghĩ thầm: Con mẹ biết bơi tỏng tòng tong, chỉ vờ vịt.
Như thế cũng đủ biết con mẻ muốn gì rồi.

Tôi bèn mạnh dạn tiến thêm bước nữa, làm như vô ý bàn tay đang đỡ dưới bụng nhích lên ôm gọn trái vú. Bà Tướng không nói gì vẫn quẫy đạp chăm chỉ. . . Bàn tay còn lại di chuyển xuống háng, chiếc mu no tròn đã tiếp xúc với lòng bàn tay, bà Tướng liếc nhanh tôi, vẫn không nói gì, nhưng tôi nhận thấy hai mép môi của bà hơi nhích lên, biểu tỏ một nụ cười sắp thành hình. Nụ cười đồng lỏa.
Chẳng cần mất thêm thì giờ, tôi cúi xuống, hôn nhẹ lên môi bà ta.
– Này. . . Cậu.
Bà Tướng thở hắt ra giọng yếu lả. Tôi chẳng nói chẳng rằng, ôm siết bà ta, lần vào bờ, đặt ngồi trên thành hồ rồi nhanh chóng úp mặt vào chiếc háng rộng. Mùi lồn quen thuộc khiến tôi ngây ngất như say.
Bà Tướng nói:
– Cậu gan nhỉ?
– Bà đẹp quá, hấp dẫn quá, cháu chịu không nỗi.
– Cậu có biết nếu tôi hô lên một tiếng là cậu tù rục xương hay không?
– Dạ biết, nhưng cháu nghĩ. . . Bà không nỡ.
– Cậu nghĩ như vậy với bao nhiêu người rồi?
Tôi không trả lời tiếp tục dụi đầu hôn hít trên lớp vải sũng nước, dùng tay vạch đáy xilíp qua một bên, lách lưỡi vào khe lồn. Bà Tướng kêu “ối”một tiếng nhỏ rồi ôm đầu tôi dạng háng co cao hai chân. Chiếc xilíp vưóng víu gây trở ngại, vả, nó che khuất một phần, không nhìn rõ được âm hộ. Tôi định tuột ra. Bà Tướng giữ lại, nói như rên:
– Không được, ở đây không được. . . Thằng tài xế thấy.
– Anh ấy đâu dám ra phía sau này.
Bà Tướng buông tay. Tôi tụt nhanh chiếc xilíp và cái xú chiêng ra khỏi người bà. Bà ta biết tôi nói đúng. Vùng vườn sau, mọi người, từ tài xế đến bọn bồi bếp. . . . Đã có lệnh tuyệt đối không được bén mảng. Chỉ riêng tôi do chỉ thị riêng của bà tướng mới được phép ( Vì với tư cách “gia sư”đồng thời “vú em”. Tôi có bổn phận phải coi hai quý tử tắm. )
Thân thể bà Tướng hoàn toàn phơi trần dưới mắt tôi. Với bốn đứa con, hai đứa nhỏ ở đây – hai đứa lớn – xấp xỉ tuổi tôi – đang theo học ở Sàigòn, mà hình vóc bà ta vẫn gọn gàng, vú vẫn căng, bụng vẫn phẳng, mép lồn vẫn đỏ tươi cứ như con gái 20. Tôi nghĩ, chắc bà ta đã qua nhiều lần giải phẩu chỉnh hình. Giàu có tiền rừng biển bạc, xuất ngoại đều mỗi năm, chuyện “tân trang”nào khó khăn gì. Ngày nay phẫu thuật thẫm mỹ chỉnh hình đã cao tới mức có thể “cải lão hoàn đồng”. Việc bà Tướng trẻ mãi không già âu cũng tất nhiên.

Bằng vào kinh nghiệm, tôi làm bà tướng đê mê, chết đi sống lại từng cơn. Tôi đụ dai dẳng, mạnh bạo, hết trên bờ lại kéo xuống nước, hết sấp đến ngửa, hết ngang tới dọc, hết ngược đến xuôi. . . . Ba mươi sáu kiểu, tôi thực hiện đủ. Bà Tướng ban đầu còn giữ sĩ diện, chỉ rên khe khẽ, nhưng dần dần càng về sau, khoái lạc che mờ lý trí, bà ta mất hết cảnh giác, để mặc bản năng điều động, không ngớt rú hét, run rẩy, nẩy giật cuống cuồng. Mãi cho đến khi tiếng động cơ xe hơi văng vẳng ngoài cổng, hai đứa nhỏ đi học về – Tôi mới tạm chấm dứt trận thư hùng.

Từ đó tôi làm chủ chiến trường, bà Tướng mê tôi còn hơn mê ma túy. Bà ta chiều chuộng tôi, nâng niu tôi như trứng mỏng, muốn gì được nấy tiền bạc tiêu xài vung vít, thức ngon vật lạ tẩm bổ tối đa. Tôi cũng biết thêm một điều. Buổi gặp mặt lần đầu tiên là do bà Tướng chủ động, vì trước đó bà ta từng nghe các mệnh phụ rỉ tai nhau về khả năng hành lạc tuyệt vời của tôi. Nhưng với tư cách hiện tại, bà ta không thể nhờ ai giới thiệu, đành tự đi tìm. Do tin tức thuộc hạ báo cáo lại, bà Tướng biết tôi thường ngồi tại nhà hàng để săn mồi, nên đã bảo tài xế chở đến rồi đơn thương độc mã tự nguyện làm “nạn nhân”. Bà ta nói:
– Tú đóng kịch hay lắm, dù biết tỏng Tú đang làm trò, hôm đó tôi vẫn có cảm tưởng như thật.
– Té ra Tú bị chài chứ không phải bà. . .
– Đừng gọi tôi bằng bà, gọi bằng chị hoặc tên cho thân mật.
– Thì chị, chị bẫy Tú.
– Ừ chị bẫy, nhưng người thua không phải là Tú mà là chị. Không ngờ Tú tuyệt vời đến thế. Chị mê Tú mất rồi.
– Từ trước đến nay chị chỉ với ông Tướng thôi sao?
– À. . . À. . . Điều này Tú kín miệng nhé. Thì cũng có vài tên sĩ quan dưới quyền ổng, nhưng tất cả so vơi Tú như gà so với công (que tăm so với đại thụ). Thảo nào danh tiếng Tú nổi như cồn.
Bà Tướng nói xong trườn lên, cúi xuống hôn đắm đuối khoảng ngực trần vạm vở của tôi. Hai trái vú bà ta đè mát trên bụng, đầu vú hồng săn cứng cạ nhột tê. Tôi lòn tay xoa bóp phần âm hộ rậm đen lông lá, kích thích hai mép và mồng đóc, dâm thủy ứa ra, ướt nhớt mấy đầu ngón tay. Bà Tướng ngồi hẳn dậy, dạng háng kê lồn vào miệng tôi.
– Tú bú đi, chị mê Tú bú lồn lắm.

Tôi lách lưỡi vào âm đạo. liếm mút, hai tay xoa bóp hai mông đít. Bà Tướng sướng khoái với tay ra phía sau cầm dương vật tôi xoắn xuýt, rồi lật úp lại, ngậm mút nhè nhẹ. Bà Tướng bú, đụ không cuồng bạo như chị Hai, như bà Tư, như Tuyết, tất cả mọi hành động của bà ta đều nhẹ nhàng từ tốn, biểu lộ một vẻ nâng niu trân trọng mà không kém phần say đắm. Tôi nghĩ, có lẽ do địa vị và giáo dục, bà Tướng tự kiềm chế, lâu dần thành thói quen. Dĩ nhiên lối làm tình quý phái này không mấy hợp với bản chất dâm đãng của tôi, tuy nhiên nó cũng có cái hay riêng. Tôi có cảm tưởng chuyện chung đụng xác thịt đã trở thành một thứ đạo, một thứ tôn giáo đối với bà ta. Ừ thì đạo, nhưng chắc chắn trong tương lai gần, tôi sẽ lôi bà ta xuống địa ngục, làm quỷ, như thế sướng hơn nhiều.
Tôi thông dâm với bà Tướng đến tháng thứ ba thì hai đứa con lớn từ Sàigòn về nghỉ hè.
Cô gái khoảng một7, học trường Đầm. Đẹp phơi phới xuân tình và ăn nói ngổ ngáo, đúng điệu. . . đầm con.(TruyenViet.com)

Đứa con trai hơn em vài tuổi, trông trẻ măng, đang học đại học. Thằng này mới gặp lần đầu tôi biết ngay thuộc loại lại cái. Đẹp trai, rất đẹp trai, nhưng đó là nét đẹp của nhi nữ. Từ dáng đi tướng đứng đến lời ăn tiếng nói đều ẻo lả, cấp đúng điệu “khuê các”.
Chỉ mới về nhà vài giờ, hắn đã mon men dến gần tôi, ra “dáng thục nữ “bắt tình.
– Anh ở nhà em lâu chưa?
Tôi hơi ngỡ ngàng. Bỏ mẹ thằng ôn dịch này hơn tuổi tôi là cái chắc. Hắn đang học đại học mà. Thế nhưng lại sử dụng hai chữ “anh em”ngọt như mía lùi. Đã vậy, cớ chi tôi không đóng vai anh cho sướng. Tôi trả lời:
– À, mới ba tháng.
– Hai đứa em của em ngoan chứ?
– Ngoan lắm, tôi rất mến.
Nó nhìn tôi, đôi mắt ướt rượt. Tôi biết về ngoại hình, tôi có một vẻ đẹp đầy nam tính. Đối với bọn lại cái như tên này, tôi là một đối tượng lý tưởng, dễ dàng khiến chúng mê say. Nó đưa bàn tay trắng muốt với những ngón thon nhỏ bóp nhẹ cánh tay chắc nịnh của tôi, giọng nó đầy xúc cảm:
– Anh. . . Anh chắc chơi thể thao nhiều?
– Cũng ít thôi. . . Tôi thích bơi lội. (dưới nước lẫn trên cạn)
– Bơi lội. . . Thảo nào trông anh cân đối nở nang đẹp như tượng Đêvít.
Hắn nói xong, âu yếm nắn bóp những bắp thịt trên cánh tay tôi với một vẻ mặt đầy si mê, sùng kính. Tôi thật tình chẳng hiểu đẹp như tượng đêvít đê veo gì đó là làm sao nhưng cũng trêu:

VN88