VN88 VN88

4 thằng quỷ nhỏ dâm đãng

Tay vẫn nắm chặt con cu, Hân kéo thằng Tòng vô phòng trong, khóa chặt cửa lại.

Phòng ngủ của Hân trang hoàng rất thanh lịch, ánh đèn vàng yếu ớt hòa cùng màu xanh nhạt rất dịu mắt, phòng treo đầy tranh chân dung các diển viên điện ảnh Pháp, sát góc là chiếc giường nệm trải “ra” trắng tinh – bãi chiến trường của trước giờ khai pháo. Ôm hôn thằng Tòng âu yếm rất đúng “gu” Tây, Hân thỏ thẻ:
– Anh Tòng chơi có dai hông, em không thích loại con trai “nửa đường hạ mã” đâu à nha.
– Chỉ sợ lát nữa em năn nỉ ỉ ôi xin tha thôi; hồi nào tới giờ anh chưa từng “gãy gánh giữa đường” bao giờ, tối nay em chết với anh một cửa “tứ” rồi.
– Hổng biết ai chết trước à nghen, em thích chơi kiểu thôi, anh có rành hông vậy ?
– Anh rành như Hùng Cường vô sáu câu vọng cổ vậy, tối nay anh đụ em đúng 36 kiểu, chịu nổi hông ?

Ở đó mà 36, em đẹp như vầy tối nay anh phải chơi đủ 72 kiểu mới hết nứng cặt, Tòng tự đắc.
– Anh nè, bữa hỗm con bạn cho mượn một cuộn phim con heo, có cái màn “chuốt viết chì trong đêm tối” độc nhất vô nhị, đã lắm, em khoái quá chừng mà chưa có thử, tối nay tụi mình chơi thử nha.
– Cái gì mà là “chuốt viết chì”, là sao vậy ?
– Em biết anh không biết mà, vậy nè …, kiểu này dành cho con gái, anh chìu em trước nha, rồi anh muốn sao em cũng nghe lời hết, chìu em đi, rồi anh có muốn … em cũng chịu theo nữa.

Chơi gì mà kỳ vậy, làm sao tao sướng được, thôi kệ cho nó chơi trước đi, rồi mình bắt nó cho thử cái lổ thứ hai, thấy trong phim tụi nó chơi hoài mà đâu có con nào cho mình thử, bữa nay gặp một em chịu chơi quá cở, phải thử mới được, thằng Tòng lẫm nhẫm.
– Không được hứa lèo à nha, em chơi xong là anh thử cái lổ dưới à, không có chạy nha.
– Sức mấy mà chạy, em cũng chưa chơi như vậy bao giờ, chắc đau lắm, nhưng hổng sao, em có mua sẳn hủ vaseline trên bàn kìa.

Theo con Hân tới giường, Tòng cởi đôi vớ còn vướng trong chân, nằm dài xoải hai tay lên phía trước chờ đợi. Đã chuẩn bị sẳn, Hân lấy đồ nghề dấu trong ngăn tủ ra, bịt mắt thằng Tòng bằng miếng vải đen, khóa chặt hai tay bằng còng số 8 lên thành giường sắt, còn hai chân nó dùng dây vải mềm buộc chặc; không mấy chốc thằng Tòng bị trói hai tay hai chân dang rộng nằm chàng hảng trên giường. Hồi lâu không thấy động tỉnh gì hết, Tòng mở miệng:
– Sau lâu quá vậy em, anh lạnh cặc rồi nè.
– Anh đợi em chút xíu.

Tiếng con Hân như từ xa vọng lại, rồi một bàn tay cầm con cu thằng Tòng bắt đầu sụt, đợi hơi cưng cứng nó đưa vô miệng ngậm, bú nút nhịp nhàng theo nhịp thụt của bàn tay. Nhớ tới thân hình thon thả, làn da trắng muốt với những cộng lông măng mượt mà như tơ, nhớ đến hai cái vú sừng trâu vảnh ngược, hàng lông đen chải tỉa gọn gàng bao bọc hai múi thịt nồng nồng còn tươi rói, thằng Tòng nứng hết biết, con cu cương cứng hết ga. Như biết ý thằng Tòng, con Hân thôi bú, nó choàng hai chân qua hông Tòng, cầm con cặc chỉa thẳng vô lồn, nhấn nhẹ cho cái đầu lọt trọn vô hang, không cần lấy thế, con Hân hạ đít …

Đang nằm phê phê ngỏng ngọn “nhất dương chỉ” cho em “chuốt viết chì”, cái đít to bè hạ mạnh xuống cái ạch làm thằng Tòng muốn tắt thở, chưa kịp thở lấy hơi thì “cái đồ chuốt” đã ngặm “cây bút chì” của Tòng liên tục chuốt lên chuốt xuống dồn dập. Vài mươi giây sau, thằng Tòng mới tỉnh hồn, quen dần với sức nặng của cái đít to bè đầy mở, đầu óc trở về với thực tại, nó nhớ đít con Hân thon gọn chứ đâu có tè bè vầy nè, còn hai cái đùi nữa, nó trắng nỏn dài muột thon thả chứ đâu bự dữ vậy, thằng Tòng mở miệng nói đứt đoạn theo nhịp lên xuống của “cái đồ chuốt”:
– Hân … Hân … em … em …
– Em làm sao anh ?

Tiếng con Hân dịu ngọt vọng lại từ hướng cái ghế bành trong phòng làm Tòng sực tỉnh, nó hoảng hồn:
– Em ở đâu vậy ?
– Em ngồi đây đợi tới phiên mình nè.

“Tới phiên” … chết cha mình rồi, thằng Tòng đau khổ.
– Vậy ai đang chơi anh đây ?
– Bạn em chứ ai, anh ráng chìu nó à nha, anh mà “ra” trước nó là chết với em.

Tiếng con Hân vẫn ngọt lịm, nhưng giờ đây sao nghe sắc cạnh quá làm thằng Tòng lo lắng, kệ mẹ nó, con nào thì con, có đồ chơi là được rồi. Nghĩ vậy, nó nó nằm yên thụ hưởng sự khít khao của “cái đồ chuốt” đang đang bồng bềnh trên háng nó, mập mạp mà cũng “bót” quá ha, hổng biết hình dạng nó ra sao nữa. Hơn mười phút, thằng Tòng vận công gồng cu ứng chiến thì cuộc chiến tàn, con nhỏ phía trên thua trước, gục mình ngã đè cặp vú bành ki xuống đầu làm nó muốn ngẹt thở. Rồi tấm khăn đen che mặt được cởi ra, Tòng chớp mắt vài cái định thần mới nhìn rỏ, nó hết hồn hết vía.

Ngồi trên mình nó đang thở hổn hển là một con nhỏ mập xập chuồng heo, mập hết biết, như một bao gạo chỉ xanh, cặp vú chảy dài còn chừng nữa tấc là tới rún, mặt tròn đọng mở như cái bánh bao, đang nhìn nó cười cười. Xung quanh đứng ngồi một bầy con gái lớn nhỏ mập ốm đủ hết, đứa nào cũng chỉ có bộ đồ lót trên người, có đứa còn trần như nhộng, còn con Hân ngồi dựa ngửa trần truồng trên chiếc ghế bành trên tay cầm cây thước nhỏ. Đứng dậy bước tới giường, khoác tay cho con bạn bước xuống, ngồi nghiêng bên mép, con Hân cầm cây thước khuều khuều thằng nhỏ, nhìn Tòng cười tươi tắn:
– Hôm nay em cho anh chơi “lồn chùa” đã luôn nghen.

Nó gằn mạnh ở hai chữ “lồn chùa”, nhưng lúc này thằng Tòng đâu có hiểu ý? bữa nay đúng là “trời hại người gian” như mình, nhưng nó cũng ráng sừng cổ ra điệu ngon lành.
– Hổng thèm chơi, rồi làm gì được tui.
– Anh hổng chơi cũng được, em đánh gảy cây thước này rồi thả anh ra.

Giọng con nhỏ vẫn dịu dàng ấp áp, mày lấy củi tạ uýnh tao cũng hổng chết chứ sá gì cây thước có chút xíu mà cũng đem ra nhát ma, định mở miệng nói nhưng nhìn nụ cười bí hiễm gian ác của con Hân, nó giật mình, chẳng lẽ nó …, nhìn tay con nhỏ cầm thước vẩn tiếp tục khều khều …, thằng Tòng giựt bắn người, sợ muốn té đái.
– Ê … ê … chẳng lẽ em định …
– À há.

VN88