VN88 VN88

4 thằng quỷ nhỏ dâm đãng

Cái đầu ba phân, mặt mày sáng sủa, coi chừng hôm nay mình gặp hên “mở mắt” thằng học trò này nha, nghỉ vậy nhưng nó làm bộ hỏi:
– Đi đâu ?
– Đi … đi …
– Một “dù” hay đi suốt đêm vậy ?
– Về nhà em chơi suốt đêm nha, ba má em không có ở nhà.
– Mấy người ?
– Có một mình em ở nhà thôi.
Vậy giỏi lắm là hai “dù”, đêm nay được ngủ ngon rồi.
– $2000 cho cả đêm, có đủ tiền hông ?

Thằng nhỏ móc túi đếm tiền, con Vân thấy nó nhá nhá mấy tờ $500 là mừng húm, nói thách gấp bốn lần hỏng biết nó trả bao nhiêu đây.
– Em còn $1800, chị lấy rẻ dùm $1500 thôi nha.
– Hổng được, bớt $200 thôi, hỏng chịu thì tìm con khác đi.
– Dạ chịu, em thấy chị hiền em mới dám lại, chứ mấy chị kia dữ thấy bà, em đâu dám hỏi.

Dọc đường này, tao dữ có tiếng mà mày nói tao hiền, con Vân cười thầm trong bụng.
– Đưa tiền đây.
– Chút về nhà em đã, ở đây em sợ bị chị gạt lắm.

Nghe thằng nhỏ nói có lý, lại nhìn cái mặt lo lắng ngơ ngơ ngáo ngáo của nó, Vân yên tâm không sợ bị gạt, nó gật đầu, thót ngồi lên yên sau xe.
o 0 o
Chở con nhỏ chạy vòng vo trong xóm một hồi để đánh lạc hướng, thằng Tường dừng xe trước cửa nhà, lui cui mở khóa bước vô.
– Sao tối thui vậy anh ?

Đèn bật sáng, con nhỏ chỉ thấy có cái giường và cái tủ bự mà thôi, không ai hết nên cũng yên tâm. Cởi lẹ quần áo, nó thót lên giường rồi đưa tay ngoắc thằng nhỏ, đứng cả đêm mỏi cẳng nó muốn lẹ lẹ rồi ngủ cho yên giấc đêm nay. Thấy thằng nhỏ luống cuống nó mắc cười, mẹ họ,?gặp đúng “nai tơ” rồi, nó cười cười:
– Lẹ lên anh.
– Đèn sáng kỳ quá, tui tắt đèn nha.
– Nhà có đèn mờ hông vậy ?
– Hổng có.

Vậy tối thui làm sao mày thấy “lổ” hả, thằng lù đù, nghỉ vậy nhưng con Vân cũng gật đầu.

Nó nghe tiếng sột soạt cởi quần áo, rồi thằng nhỏ trèo lên ôm nó sờ mó lung tung, tội nghiệp cho con nai tơ, Vân thò tay xuống phía dưới nắm cặc thằng Tường kéo tới hang, thằng này nhỏ con mà cặc bự quá ta, chưa chi mà nó cứng ngắt rồi, chắc năm mười mười lăm là hạ mã thôi. Cầm con cặc, Vân lướt nhè nhẹ trên miệng lồn gợi hứng, nó sợ thằng nhỏ đâm đại thì rát chết cha.
– Hổng biết thì để đó từ từ em dạy cho, đừng thọt bậy chọc bạ à nghen.

Tao mà hổng biết, thằng Tường cười thầm trong bụng, nảy giờ đóng kịch nó mắc cười lắm rồi nhưng cũng để yên cho con nhỏ khều khều một lúc. Bất thần nó nắc một cái ạch, đẩy con cu nhập cung một cái một.
– Ái… ái…
Con Vân tê điếng cả cái lồn, chuẩn bị vậy mà cũng hỏng xong nữa, ê thấy mẹ luôn, mai mốt chắc phải coi chừng mấy thằng nhỏ con quá, phải đo cặc trước rồi mới ra giá, bữa nay coi chừng lổ vốn, nắc gì mạnh dữ vậy mậy, năm mười mười lăm hai mươi … Đếm hoài cũng chưa thấy thằng nhỏ ra, con Vân bắt đầu nghi nghi cái mặt hiền khô của thằng này, nó học đụ hồi nào vậy cà, nó chơi còn nghề hơn dân chơi có máu mặt nữa. Nghĩ gì thì nghĩ, nó bắt đầu thấy khoái khoái rồi.

Anh mà hiền hả mậy, mười lăm tuổi anh được mấy sư tỉ “mở mắt”, rồi ngày nào cũng cùng mấy bả luyện công phu, sức em được mấy năm hơi mà đòi dạy anh hả,… hả,… hả,… hôm nay anh cho em nếm mùi nha. Định “quần” con nhỏ thêm một lát nữa, nhưng nhớ tới mấy thằng bạn đang nứng cặc trốn trong tủ và dưới giường, nó đợi con nhỏ vừa rùng mình rên ư ử, nó rút cặc ra rồi nhè nhẹ bò xuống giường khều thằng Tạo.

Đang nằm phê phê chưa kịp tỉnh hồn, con Vân bị tấn công ồ ạt lần nữa, lần này nó bị nắc tới gần “dẹp” phao câu luôn, nó ôm đầu thằng nhỏ đẩy ra, ý sao tóc thằng này bây giờ dài vậy, cái ngực cũng lớn hơn nữa, chết mẹ rồi, cái tủ …
– Ê … ê … mày là thằng nào, hổng phải thằng hồi nảy.
– Ư … ư.

Thằng Tạo ngậm tâm, hì hục nắc, cái nào ra cái nấy kéo theo từng tiếng kẻo kẹt rung rinh cả chiếc giường.

Biết mình bị mấy thằng học trò gạt “đụ hội đồng”, con Vân cũng ráng gở gạt cú chót.
– Mỗi “dù” thêm $200 à nghen.
– Ừ … ừ …

Bây giờ thêm $2 cũng hổng có, ở đó mà $200, thằng Tạo vừa nhịp nhịp vừa cười thầm.

VN88