VN88 VN88

Xem phim loạn luân mẹ con hay nhất

Ông Năm chủ tàu gom được gần hết mọi người, nghe đâu có hai người bị công an bắt, ai cũng hú vía. Chia nhau ra làm hai toán, chen chúc trong hai caí chòi của dân chăn vịt để chờ sáng có ghe nhỏ đưa ra tàu lớn. Trong cái chòi nhỏ bằng cái chiếu, cùng với dì cháu nó có thêm cả chục người nữa, nhưng vì metä nhọc quá, cũûng cố nằm sát nhau cho đủ chỗ mà ngủ đỡ. Nó quay lưng lại một bà già mập, Thơm thì quay lưng lại vợ chồng ông đại úy trốn trại cải tạo. Đêm càng về khuya càng lạnh, cứ phải xích vào nhau cho ấm, thằng Thu được cánh tay tròn lẳn mềm mại của dì nó ôm kéo sát vào người, nó thấy hồi hộp nhưng rồi mệt quá ngủ lúc nào không biết.

Ông Năm gọi dậy lúc tờ mờ sáng hối mọi người lên ghe nhỏ, xuôi lọt ra khơi cặp tàu lớn. Nói là cái tàu, thực ra cũng chỉ như những cái ghe đánh cá nó từng thấy hồi đi chơi Gò công. Trên ghe có cá thảy gần ba chục người, nhưng mấy người tỏ vẻ thành thạo nói, nếu là tổ chức vượt biên thương mại, người ta nhồi nhét cả trăm người hay hơn nữa. Biển lặng, đồ ăn thức uống có đầy đủ, nên cũng không có gì cực lắm, Thơm bị say sóng ngày đầu tiên, hôm sau thì bớt. Thằng Lộc sức con trai, nó không những không say sóng, mà còn vui vẻ như đi chơi xa. Nó có vẻ thích trò chuyện với con nhỏ Thảo, con gái chủ ghe, hơn nó vài tuổi. Thơm thấy con nhỏ chỉ được cái trắng mũm mĩm, nhưng nói cười toe toét, lại hay nhắm tít mắt lại, coi vô duyên mà thằng Lộc laị thích.Ban đêm, vì quen thân với ông bà Năm, nên Thơm với thằng Lộc được ngủ ở cabin, mới vừa tối đến, thằng Lộc với con Thảo đã kề rề nằm cạnh nhau nói cười khúc khích, nhưng Thơm lách nằm vào giữa, hai đứa cụt hứng không nói nhiều nữa.
Thuyền đi êm ả được hai ngày, đến chiều tối đột nhiên người lái tàu la hoảng:
– Chết mẹ rồi! Cướp Thái lan!

Mọi người xanh mắt, nhìn ra xa thấy có con thuyền lớn đi tới. Ghe mở hết máy, nhưng chỉ một lát cái tàu cướp đã cập bên, cả bọn cướp hô to vung dao rồi ném dây cột hai tàu lại.

Mọi người trên tàu sợ quá, lùi hết về phía sau, trong khi đó hơn chục tên cướp nhảy qua. tên nào cũng lực lưỡng vạm vỡ mà đen thui như cột nhà cháy, mỗi tên chỉ có cái quần xà loỏng, ở trần trùng trục. õ. Chúng chia nhau vừa lôi kéo vừa chỉ trỏ, dồn hết đàn ông con trai về một phía lấy giây trói chùm lại với nhau. Thằng Lộc đang đứng ôm chặt lấy Thơm cũng bị một tên kéo giựt ra đẩy về với đám đàn ông. Đám đàn bà con gái còn lại bị chúng ngó mặt từng người, rồi lựa ra bốn người giữ lại giữa khoang thuyền, có Thơm, là người đẹp nổi nhất trong đám, con Thảo dáng xí xọn, bà Năm tuổi đã gần bốn mươi nhưng dáng dấp xinh xắn lại sửa soạn coi hấp dẫn lắm, với bà vợ ông đại úy nữa. Những người còn lại, hoặc là già, hay là xấu xí ốm yếu, chúng xua lại đầu ghe đằng kia.

Bốn người bị lựa đang run rẩy ngơ ngác, thì cả bọn cướp xông lại giựt lột hết áo quần ra, trần truồng tồng ngồng. Thơm la khóc, hai tay ôm lấy vú, ngồi kẹp hai đùi lại. Thằng Lộc bị trói, nó vừa sợ, lại thấy dì nó bị bắt cũng thương lắm, nhưng nó tự nhiên cũng thấy muốn nhìn thân thể trần truồng của dì nó với ba người kia., Những bầu vú trắng núng nính chưa bao giờ thấy. Mông đùi trắng trần truồng lồ lộ, bà Năm má con Thảo ngồi kẹp đùi nhưng lại bạnh hai bàn chân ra, nên hở cả cái lồn rậm rì lông đen đen làm thằng Lộc thấy xốn xang cả người. Bọn cướp tụt hết quần ra, đứng thành một vòng những thân thể trần truồng đen thui láng ướt mồ hôi, con cu đen bóng của chúng cửng ngỏng lên to như cánh tay gân guốc, dài thòng lỏng, giựt giựt, trông như lũ quỷ, bao quanh mấy người đàn bà con gái trắng nõn nà ngồi co rúm lại với nhau, mắt thao láo sợ hãi tột độ. Thơm vừa nghĩ, “con cu gì mà đen đủi thấy ghê”, thì hai tên đã nhẩy bổ lại chỗ Thơm đè vật ngửa nàng ra, một tên ở đằng đầu nắm hai cổ tay nàng kéo ngược khỏi đầu kìm xuống sàn tàu, tên kia nắm hai đầu gối nàng kéo banh đùi ra. Thơm hét lên, vừa phàn sợ, vừa phần mắc cỡ với mọi người vì mình bị phơi hết cả ra như vậy. Nàng khonâg có thì giờ suy nghĩ lâu, vì tên cướp banh đùi nàng ra đã quỳ xông tới, nhét ngay con củ lẳng cứng như sắt của nó đâm vào giữa khe lồn nàng. Thơm từ mấy năm nay không làm tình, lại sợ hãi, nên cửa mình khô rang, cái đầu rùa tên cướp thì lớn quá khổ, nó ních tới đâu lồn nàng căng ra tới đó, vừa đau lại vừa rát, còn quá cái đêm mất trinh với chồng ngày cưới. Thơm vừa tủi thân vừa đau, bật khóc lên thành tiếng, tiếng khóc càng làm cho tên cướp hứng tình, hắn co mông lên mà dập lên dập xuống thật mạnh. Thơm há miêïng kêu la ôi ối, thân mình quằn quại, càng làm cho tên cướp nứng thêm, nó hùng hục thọc mạnh mấy cái nữa. Bỗng nó rú lên, ưỡn người ra rồi phóng tinh rào rào trong lồn nàng. Như có phản xạ, âm đạo Thơm co bóp, nước lồn ứa ra hòa với tinh khí ướt ngập nhầy nhợt, Thơm thấy cái đau bớt đi, trong cơn sợ hãi mê man, nàng lờ mờ thấy có lẫn lộn sướng khoái rờn rợn bên trong lồn. Tên cướp thỏa mãn rồi. hắn rút ra, vừa đứng dậy thì tên ngồi ở đằng đầu nứng quá đã nhãy bổ lại, nằm đè lên nàng, rồi ngóc mông lên đút con cặc vào lồn nàng bây giờ vừa mềm vừa ướt sũng, nó đâm thọc mạnh xuống. Thơm kêu rú lên, mông nàng nẩy lên từng chập, muốn kìm lại không được. Tên cướp ôm ghì lấy nàng, hai cánh tay nó cứng như sắt, hai thân thể dính cứng như keo, tên cướp ôm lấy nàng lồng lộn lên, ngực nó đè nghiến day qua day lại trên vú nàng làm nàng sởn gai hết cả thân thể. Thơm cố nghĩ trong đầu, cái tên cướp tồi bại, nó hiếp mình, nhưng đồng thời nàng bị kích thích tối đa, khắp cả người nhất là hai bầu vú và bên trong lồn cứ nứng lên, nàng muốn cưỡng lại cũng không được.. Nàng cứng người ra, giựt giựt mấy cái, thấy mình như bay bổng lên mây… Rồi sau đó, mấy tên cứ thay phiên nhau hãm hiếp nàng cả gần chục bận, Thơm mệt lả, mê đi rồi, mới đầu cái thân xác nàng còn đáp ứng theo phản xạ nhưng rồi về sau mệt rã rời, chúng vần nàng như khúc thịt không hồn, nàng không còn biết gì nữa.

Sau khi bọn cướp hiếp thỏa thuê, lục lọi lấy hết vàng và những đồ quý giá, chúng bắt con Thảo đi theo trở về tàu của chúng, còn ném qua cho mấy can nước ngọt, rồi mới cắùt giây cho tàu chạy đi. Đám đàn ông con trai lo cởi trói cho nhau. Ông bà Năm than khóc rầm trời, mọi người xúm vào khuyên giải. Ông Năm mếu máo nhờ người vực bà vợ vào cabin. Ông đại úy cũng bế vợ đi theo. Thằng Lộc thấy dì nó trần truồng nằm bất động, nó thương lắm, nước mắt nức mũi sụt sùi, phần nữa nó cũng tội nghiệp con Thảo. Nhất là hồi nãy nó lại đã chứng kiến cả cái cảnh con Thảo bị hiếp lần đầu tiên, con nhỏ khóc thét lên như lợn bị chọc tiết. Nó một tay luồn dưới gáy, motä tay dưới đùi toan bế bế dì Thơm nó lên, ôm da thịt đàn bà nần nẫn trong vòng tay, vú lồn lồ lộ ngay trước mắt làm nó bứt rứt nóng cả người. Nhưng nặng quá bế không nổi, nó vực dì ngồi dậy, rồi vừa ôm ngang eo vừa kéo dần vào trong. Mấy bà già mang theo quần áo mặc lại cho nạn nhân. Ông Năm có mang theo đồ cứu thương, bông băng., đem ra bảo bôi lên những vết bầm cho mọi người. Thằng Lộc theo lời lấy bông tẩm thuốc đỏ, lật áo lật quần dì nó lên để thoa lên những chỗ bầm tím trầy xát ở vú, ở bụng, ở dưới đùi. Nó vạch cái dây thun quần xuống, nó chưa bao giờ nhìn gần cái lồn dàn bà như vậy, lại còn thoa thuốc ngay háng sát đám lông lồn loăn xoăn. Hai cái mép lồn như hai múi bưởi mở hé ra, cái lỗ lồn vừa đụ au lên đỏ lòm.Nó như người mất hồn, mắt lờ đờ, vừa làm việc vừa nuốt nước miếng, miệng khô ran, người nóng hừng hực, con cu torng quần nó cứ vươn cứng mãi lên, nó chỉ sợ mấy người kia nhìn thấy.

Cũng may mà biển lặng như nước hồ, máy tàu lạch bạch đều đặn, sau cơn kinh hoàng mọi người ngủ mê mệt. Lúc tỉnh dậy, Thơm thấy thằng Lộc nằm bên đang ngủ say, ï bà Năm cũng ngủ như chết, ông Năm ra chỗ khoang lái., Thơm thấy mệt rã rới, mà lồn thì đau ê ẩm. Nhớ lại lúc bị hiếp, Thơm thấy tủi hổ, nàng quay qua ôm lấy thằng Lộc, khóc thút thít. Nàng ép ngực vào lưng nó, ôm chặt hơn. Một cảm giác lâng lâng, xen lẫn với cảm tưởng an toàn được che chở. Thơm mệt quá thiêm thiếp ngủ lại.

Tàu đi bình yên, hai ngày sau mặt trời vừa lên khỏi mặt biển thì tớí đảo. Mấy nạn nhân bị hiếp được cô y tá người Đan mạch cho uống thuốc ngừa thai, cho thuốc trụ sinh. Làm thủ tục xong xuôi, dì cháu nó được cấp mấy tấm ny lông cùng giây, cọc để căng lều tạm trú mưa nắng.Thằng Lộc tuy nhỏ, nhưng sức con trai, dựng lều, đi ra suối xách nước về, nó làm hết. Buổi trưa Thơm nấu mì gói, ăn no nê rồi hai dì cháu nằm trong lều ngủ mê mệt motä giấc dài không còn biết trời trăng gì nữa.

Thơm tỉnh dậy thì trời đã tối, các lều xung quanh im ắng ngủ hết cả. Nàng chợt nhớ ra gói đô la bọc ny lông gọn ghẽ đút dấu trong cửa mình, mới tụt quần, ngồi giạng háng ra, rồi nhẹ nhàng cho hai ngón tay vào trong để lấy ra. Cửa mình bây giờ đã hết đau, nhưng không sờ thấy cái gói tiền, Thơm cố thọc vào sâu hơn. Thấy cồm cộm ở đầu ngón tay nhưng lấy ra không được. Mấy thằng cướp làm dữ quá, gói tiền bị dồn tuốt vào sâu mất rồi. Thơm qúynh quá, không biết làm sao. Nàng nhìn thằng Lộc đang ngủ ngon lành. Không lẽ….Nhưng không còn cách nào khác, … mà nó cũng như con mình vậy, hồi còn nhỏ mình còn cho nó sờ vú mà.. Còn hơn là nhờ người ngoài.
Thơm mặc quần lại rồi lay thằng Lộc dậy. Nó đang mơ mơ màng màng chưa tỉnh hẳn. Thơm kéo nó ngồi dậy sát bên, nói nhỏ:
– Mắc cỡ quá, mẹ Thơm dấu gói tiền đô la ở dưới này, lấy ra không được.
Nó mắt nhắm mắt mở lè nhè hỏi, giọng ngái ngủ:
– Mẹ Thơm dấu ở đâu?

Thơm cầm tay nó đặt vào dưới quần:
– Ở đây nè…, ở bên trong… của mẹ.
Cánh tay đè lên đùi dì nó êm êm âm ấm còn bàn tay dì nó cầm đặt ngay dưới bụng. Nó tỉnh hẳn, hiểu câu chuyện. Thơm nói tiếp :
– Ngón tay con dài, chắc lấy ra được. Đừng có mắc cỡ, tối mò mò, không sao đâu.
Vừa nói, Thơm vừa nhích mông kéo cái quần xuống ngang đùi. nàng bảo thằng Lộc ngồi đốùi diện, cầm tay nó kéo lại bên dưới quần, bảo nó;
– Con đưa ngón tay vào trong rồi khều nó ra.

VN88