VN88 VN88

Truyện tình dục 18+ hay nhất ham muốn địt đụ cuồng dâm

Năm ẩu biết mình mắc mưu Mỹ Kim. Chàng cởi phăng quần áo ra thực nhanh, đè ngửa nàngxuống, chồm tới rồi rít lên:
– Nếu vậy thì anh cho em biết tay nhau.
Mỹ Kim dạng hai chân, đưa lên cao, cặp chặt lấy mình Năm ảu. Nàng rên lên ngay khi Năm Ẩu xông tới như vũ bão…..

Ngay buổi sáng hôm ấy, Năm ẩu đưa Mỹ Kim về nhà vợ chồng Tư Răng Vàng ở chung với chàng. Mỹ Kim không ngờ cuộc đời Năm ẩu thay đổi lẹ làng nhưvậy. Chỗ chàng mướn chỉ là một cái trái của căn nhà này Tuy có cửa ăn thông với nhà trên, nhưng phòng Năm ẩu có lối đi riêng bên hông, cạnh đó lại có cái sân nho nhỏ để Năm ẩu tập võ và luyện học trò lên đánh đài nữa. Nhưng cuộc sống lại có vẻ túng thiếu hơn hồi ở với Hai Roi nhiều.

Tiền bạc kiếm được do đám học lên đánh đài chẳng có bao nhiêu. Nhìêu lúc thiếu cả gạo nấu cơm. Không phải Năm ẩu không muốn kiếm tìên theo kiểu Hai Roi.

Nhưng thực sự chàng không có cái tài đó. Sau này Mỹ Kim còn biết, nhìêu khi vợ Mười Lôi đi ngủ với khách, lúc có nhìêu tìên còn dúi cho Năm ẩu chút ít nữa.

Cũng vì vậy, khi về ở với Năm ẩu. Mỹ Kim nghĩ ngay tới việc phải đi làm để kiếm sống. Nàng đâu có thể ngồi nhà ăn không như khi ở với Mười Lôi được. Chỉ mấy ngày sau, Mỹ Kim tìm cách nói khéo với Năm ẩu để nàng đi kiếm tìên. Ouả thực đây là một đìêu hơi khó nói. Bởi vì hơn ai hết, Mỹ Kim biết tự ái của đàn ông không ai lại chịu cho vợ mình đi ngủ với kẻ khác bao giờ.Cho dù thàng đàn ông đó là một thằng ma cô như Năm ẩu cũng vậy.

Cái đạo lý bây giờ là phải làm sao làm cho Năm ẩu không mất mặt. Mặc dù không nói đi chăng nữa thì chính y cũng phải biết là vợ mình đi ngủ với kẻ khác để đem tìên về nuôi mình. Nhưng có thể là thầm hiểu với nhau như vậy, chứ ngoài mặt, nhất định là không bao giờ có chuyện đi ngủvới ai cả. Và, Mỹ Kim đã làm đúng như vậy.

Một dịp may đã tới với nàng thật đúng lúc. Chìêu hôm đó có một con nhỏ tên Tuyết Lai từ Khánh Hội tới kiếm Năm ẩu. Cô nàng xin chàng một cái Bùa Yêu để nhẩy lên các tầu buôn ngoại quốc kiếm ãn tại cảng kho 5. Năm ẩu mời Tuyết Lai vô nhà cười hì hì hỏi:
– Cô nói xin một cái bùa để nhẩy lên các tầu ngoại quốc buôn bán. Vậy thì tôi phải luyện bùa làm ăn cho cô, chứ sao lại xin Bùa Yêu?
Tuyết Lai bẽn lẽn nói:
– Chẳng dấu gì thầy, em có quen một thằng Tâu trên chiếc tầu buôn xứPanama, y có vẻ thích em lắm. Lần nào tầu cặp bến cũng dành cho em mua hết đồ lậu của y. Bởi vậy muốn chắc ăn, phải tới đây xin thầy cái Bùa Yêu để cột chân lại.
Năm Au gật gù nói;
– Nếu vậy thì tôi hiểu rồi. Nhưng theo chỗ tôi biết, Các tàu buôn ngoại quốc, họ đậu trong thương cảng Sàigòn, làm sao cô vô được mà buôn với bán. Đó là chưa kể có đồ rồi, làm sao mà đem ra cho lọt cửa quan thuế chứ?
Tuyết Lai mỉm cười nói:
– Tại thầy không ở trong nghề nên không biết. Tụi em đâu có đi theo lối cổng chmh đâu mà phải có giấy tờ cơ chứ. Cứ đêm đêm, dân buôn lậu sẵn sàng nghe cộ. Rình nnh những giờ cảnh sát tùân tiễu lơ là, hoặc là hối lộ cho họ làm lơ để mình chèo ghe ra tầu buôn. Nhẩy lên tầu rồi là thả cửa buôn bán. Và khi chở đồ về thì cũng lại đi theo cái kiểu đó.
– Thế lên trên tàu rồi thì thường thường cô mua được những gì?
– Dạ, cũng chẳng có gì nhiều. Thường là dầu xanh, đũa ngà, chén bát, bình thủy Trung Cộng. Đồ ăn thì có nấm đông cô, chao tương Hồng Kông… thôi thì đủ các thứ hăm bà lằng thầy ơi.

Lúc ấy Mỹ Kim đứng cạnh Năm ẩu. Nàng nhìn Tuyết Lai biết ngay là cô nàng đang nói dối. Vì lúc sống ở Đà Nẵng, Mỹ Kim có quen một con nhỏ làm nghề nhẩy tầu. Nó lên đó để ngủ với các thuỷ thủ ngoại quốc và trộm đồ, chứ không có bán buôngì hết. Tuy nhiên, những gì Tuyết Lai vừa nói với Năm áu không phải hoàn là hoàn toàn bịa đặt. ở thương cảng nào cũng có dân buôn lậu như Tuyết Lai vừa nói. Nhưng đám người này ăn mặc lam lũ, thân thể đâu có cần hớ hang như con người Tuyết Lai thế này đâu. Cô nàng đang lấy chuyện người ta che mắt Năm ẩu mà thôi. Và, ngay lúc đó, bỗng Mỹ Kim nẩy ra ý định đi theo Tuyết Lai nhẩy tầu. Nàng nhìn cô ta mỉm cười nói:
– Chị Tuyết Lai à. Chẳng dấu gì chi, em cũng mới về ở với anh Năn ẩu đây. Như chị thấy tụi em rất nghèo. Anh Năm ẩu dù bùa ngãi có cao tay, như bây giờ dễ có
mấy ai tin. Bởi vậy cuộc sống cũng rất chật vật. Không biết chị có cho em theo học nghề nhẩy tầu được không?

Tuyết Lai chưa kịp nói thì ngoài cổng có tiếng lao xao. Và ngay lúc đó một đám người kéo nhau vô nhà chật ních. Họ đem theo một thanh niên mặt mày xám ngắt. Anh ta vừa bị té trên cao xuống, trật khớp xương chân nên mang tới đây nhờ Năm ẩu sửa lại khớp xương và đắp ngải dùm. Trong lúc Năm ẩu lu bu với đám người mới vô. Tuyết Lai kéo Mỹ Kim ra sau hè thỏ thẻ nói:
– Lúc nãy chi nói theo em học nghề. Em xin thú thực với chị đĩeu này đừng cho thầy Năm biết nghe.
Mỹ Kim biết ngay Tuyết Lai đinh nói gì. Nàng ghé vào tai cô ta nói nhỏ: .
– Em thừa biết chị không phải là dân buôn lậu. Chị lên tầu làm chuyện khác kiếm tìên thôi. Có đúng không?
Tuyết Lai đỏ mặt hỏi:
– Tại sao chị biết?
Nhìn trước trông sau không có ai, vì chỗ sau hè này khuất mấy bụi cây khá kín đáo. Mỹ Kim đứng sát vào Tuyết Lai, nắm lấy tay cô ta kéo vô lòng mình thật thân mật nói:
– Chị coi kìa, buôn bán cái gì ăn mặc hấp dẫn thế kia. Bộ ngực chị căng tròn, chắc nịch. Bờ mông lại còn hằn lên trên chiếc quần mỹ a trắng ngần nữa chứ. Chị có thể làm anh Năm tin chứ làm sao qua được mắt em.

Tuyết Lai cười hi hí, véo mạnh vô đùi Mỹ Kim. Chị tinh như ma ý. Nhưng đừng có nói cho thầy Năm nghe nhé. Em muốn xin cái Bùa Yêu để dụ mấy thằng thuỷ thủ trên tầu thôi mà.

Mỹ Kim gỡ tay Tuyết Lai ra. Mỉm cười nói:
– Như vậy chị chịu cho em theo học nghề không?
Tuyết Lai vẫn cười hi hí. Nàng vừa liếm môi, vừa liếc Mỹ Kim thật dâm.
– Chi đã biết em làm ăn như vậy mà còn đòi theo học nghề hay sao?
Mỹ Kim gật đầu.
– Phải, nói thực với Tuyết Lai nhé. Mình từ miền trung chạyvô đây, cũng tính kiếm chỗ dân biết ăn chơi thôi mà. Có đìêu chúc nữa cứ nói với anh Năm như lúc nãy bồ nói đi. Rồi mình theo bồ cho vui, có chi có em nhé.

Tuyết Lai biết ngay gặp dân trong làng chơi. Nàng mừng rở nói:
– Nếu vậy chi cố đốc thầy Năm luyện Bùa Yêu sớm sớm cho em được không?

Mỹ Kim gật đâu. Tuyết Lai mừng rỡ ôm chầm lấy Mỹ Kim. Nàng biết ràng vừa tìm được một bửu bối quí báu. Nếu Mỹ Kim theo nàng đi khách trên tầu trong thương cảng. Tuyết Lai đã tìm được một chỗ dựa khá mạnh mẽ. Dân chơi trong giới giang hồ, có ai lại không biết thế lực thầy Năm ẩu. Cứ bỏ qua cái vụ ngãi nghệ của ông ta đi. Đám học trò võ sĩ mà đa số là dân trong làng chơi, cũng đủ đè bẹp bất cứ nhóm nào nếu họ muốn.

Bỗng Tuyết Lai để ý. Bộ ngực của Mỹ Kim ép sát vô ngực nàng cũng lớn kinh khủng. Tự nhiên nàng nhìn xuống. Khoảng da trắng ngần lồ lộ trước mắt làm Tuyết Lai thích thú. (Truyện từ Cõi Thiên Thai) Cái của quí này mà tung hoành trên các tầu buôn phải nói đó là một núi của. Nước da và khuôn mặt hai giòng máu của Mỹ Kim không khác nàng chút nào, mà còn có thể vượt trội hơn nàng chút ít nữa. Bỗng Tuyết Lai nghe Mỹ Kim cười hì hì nói:
– Bộ muốn ăn tươi nuốt sống người ta hay sao mà nhìn vô đó dữ vậy?
Tuyết Lai nhí nhảnh nói:
– Chị Mỹ Kim à, tự nhiên em thấy chúng mình giống hai chi em ruột ghê đi. Lạng quạng dám cùng cha khác mẹ lắm đó.
Mỹ Kim cũng chợt nhận ra đìêu đó. Nàng nói:
– Cái đó cũng không biết chừng là sự thực đâu. Hay là chúng mình cứ nhận nhau là chi em đại đi nhé.

Tuyết Lai mừng rở, càng ôm Mỹ Kim chặt hơn nữa. Nàng đã cảm thấy vùng thit nóng bỏng một cách lạ lùng bên dưới của Mỹ Kim tì sát vô mình. Cái cảm giác lâng lâng không hiểu sao chợt tới trong thân thể. Nàng chồm tới thử hôn vô môi Mỹ Kim. Và lần đầu tiên trong đời Tuyết Lai khám phá ra cái xao xuyết giữa hai thân thể người đàn bà khi đụng chạm, cũng rung động không khác gì với người khác phái.

Tối hôm đó, Mỹ Kứn theo Tuyết Lai về bên Khánh Hội. Con nhỏ ở với cả gia đình Mẹ nó và một lũ em thật nheo nhóc. Vừavô tới cửa, Tuyết Lai đã nói về hoàn cảnh sinh sống trong gia đình nàng.
– Không biết bố em là ai. Song, mẹ đã em lấy ông dượng này cũng cả chục năm rồi. Bả đẻ sồn sồn một lố. Được cái ông dượng này cũng tết. Đi làm ngày đêm trong kho 5, đem tìên về nuôi gia đình.
– Em đi làm có giúp mẹ em không?
Tuyết Lai mỉm cười. .
– Nhlêu khi em cònbòn rút bả nữa chứ giúp đỡ gì được ai.
– Như vậy bả lấy tìên đâu mà cho em, trong khi còn phải lo cả đống con cái như vậy nữa?
– Ôi trời sinh voi sinh cỏ mà chi. Đám nhóc con cũng có đứa phụ giúp với bả, ra đứng cổng kho 5, đón mấy người phu mua đồ nữa.
– Những người phu khuân vác làm trong thương cảng
– Dạ.
– Họ có cái gì mà bán chứ?
– Tại chi không biết thôi. Họ có đủ thứ hết. Ít ít thì cũng vơ vét mấy hạt gạo rơi, gạo rớt đem ra bán. Có khi giây thừng, có khi khoen sắt. Nhĩeu lúc ăn cắp cả máy móc của thuỷ thủ đem ra bán cũng không chừng. Hôi đó em cũng theo mẹ ra mua đồ ở cổng kho 5 như lũ nhóc bây giờ vậy đó.
Mỹ Kim cười hì hì nói:
– Hèn gì bây giờ em rành như vậy.

Căn nhà của gia đnh Tuyết Lai dù ở mãi trong hẻm kho 5. Thực sâu trong vùng fây lội này, nhưng vô trong nhà lại thực khang trang và rộng rãi nữa. Nhà xây tường gạch hẳn hoi. Mái lợp tôn, lại có hai từng nổi bật và cao hơn hẳn những cãn nhà lá lụp sụp chung quanh. Trước nhà còn có cái sân khá rộng. Có hàng rào bằng một hàng cây dâm bụt, nở hoa trông thực đẹp mắt.

Tuyết Lai đưn Mỹ Kim vô phòng nàng ở trên lầu. Nhìn qua cửa sổ, Mỹ Kim thấy ngay sông Sàigòn rộng mông mênh. Những con tầu đậu im lìn như say ngủ. Tuyết Lai ra đứng cạnh Mỹ Kim bên cửa sổ, nói:
– Chị đứng đây nhìn rõ hết khúc sông trước mặt kho 5. Những con tầu này tuy nhìn thấy nhưvậy, nhưng chúng ta không làm ăn gì được ở trên đó cả.
– Vậy chúng mình lên những chiếc tầu nào mà kiếm khách?
– Chị hãy nhìn qua bên kia sông. Đó là Thủ Thiêm. Những con tầu cột ở những chiếc phao bên đó mới là địa bàn của chúng mình hoạt động.
– Mình phải đi ghe qua đó à?
– Dạ, ghe đậu đầy cột cờ Thủ Ngữ. Mướn ai chở tới đó mà không được. Nhưng mà dân nhà nghề như tụi em có ghe bao.
– Ghe bao là làm sao?
– Ghe bao là những người chuyên sốngbằng nghề đưa khách ra tầu chở hàng một cách lén lút. Nhà họ dọc theo bến sông. Tụi mình tới nhà họ nằm chơi, khi nào thuận tiện là xuống ghe dọt ra tầu lìên. Lúc về họ lại tới rước.
– Làm sao họ biết giờ nào mình về mà rước?
– Thường thường thì hẹn nhau giờ giấc trước. Nhưng thực sự thì những người hành nghề ghe bao ngồi ở nhà canh chừng mình. Thấy bóng đáng mình ló ra boong tầu là họ tuôn tới vớt mình lìên.
– Như vậy thì tiện quá hả? Nhưng có bao giờ họ không rước mình hay không?
– Có chứ. Nếu mình không thấy họ tới, có nghĩa là có động. Mình phải hiểu mà rút xuống hầm tầu lĩen, nếu không, bi thộp cổ ngay.
– Em có bi bắt bao giờ không?
– Ôi bắt tụi này như bắt cóc bỏ dĩa thôi. Nhốt chán rồi cũng thả ấy mà.
– Ai không biết là nhốt chán thì thả. Nhưng mà để cho họ bắt hoài còn làm ãn cái gì được nữa.
– Em nói là nói thế thôi, chứ năm thì mười họa mới chộp được một đứa. Thường thường thì dúi cho chút cháo là êm ngay.
Bộ tụl này cũng biết hối lộ à?
– Không ãn hối lấy gì sống. Lấy gì đút lót cho cấp trên mà được đổi về đây, Tà tà ở đây khỏi phải đi quân dịch chứ ít hả? Bởi vậy, tụi nó còn móc nối với tụi này kiếm chác nữa kìa.
– Tụi mình là dân đi khách mà móc nối kiến chác cái gì chứ?
– À… thường thường mấy ổng nhờ tụi em mang đồ xuống tầu dùm.

VN88