VN88 VN88

Đọc truyện tuổi thơ 18+ hay

Quần của nó cũng đã sủng ướt từ lúc nào, để mặc con Phượng ngoài lan can, nó chạy vội vào nhà tắm, vục đầu vào thau nước, nước lạnh làm nó tỉnh hẵn, vơ vội đồ đạc, nó phóng ra cửa. Con Phượng cũng phóng vội vô nhà tắm, “chờ tao về với” nó thất thanh …

Đọc FULL truyện tuổi thơ 18+ hay nhất

Doc truyen tuoi tho 18+ hay

Sáng nay, như mọi buổi sáng đáng chán khác của mùa hè, nó lại phải ngồi học bài. Phải ngốn ngấu cái môn lịch sử khó ưa. Vì sao, vì má nó là giáo viên chủ nhiệm, và vì cuối năm nay là nó phải thi lên cấp 3. Được mặc áo dài có lẽ là lý do duy nhất để nó và mấy đứa con gái trong lớp chú tâm học hành ở cái tỉnh xó xỉnh vùng biển Nha Trang này.

Sáng nay, má nó đi chợ, tranh thủ mấy ngày nghĩ để chăm sóc gia đình. Nó biết má nó nói vậy chứ trong mấy ngày nghĩ, má nó tranh thủ ra chợ để kiếm “mối” dạy thêm cho mấy đứa học trò của mấy người bạn của má nó ngoài phố. Ba nó mất từ hồi nó còn ở trong bụng mẹ … chiến tranh là vậy đó. Giải phóng xong má nó ở vậy đi dạy ở cái trường huyện này nuôi nó không đi lại với ai khác. Cuộc đời má nó cũng cực khổ, con nhà tiểu thư, lỡ lấy ba nó từ năm 16 tuổi rồi theo ba nó hành quân về cái xó xỉnh này. Ba nó mất đi nó cũng chẵng còn tin tức gì về nội ngoại nữa.

Đột nhiên nó mỉm cười, nhiều lúc nghĩ khi má nó lấy chồng chỉ hơn nó 1 tuổi, ha ha ha không biết hồi đó ba đã làm gì má nó mà một năm sau là nó đã ra đời. Nghĩ đến đây nó lại thấy trong người có một cảm xúc khó tả “mình sẽ không lấy chồng giống má” nó mơ tưởng đến người chồng tương lai của nó, phải cao lớn, đẹp trai như là ba của nhỏ Thanh bạn cùng lớp nó. Ba nhỏ Thanh làm thủy thủ, đi suốt, lâu lâu về nhà một lần là cho nó và con Thanh đủ thứ bánh kẹo và mấy cái tượng nhỏ nhỏ bằng đá, bằng thủy tinh. ừ, kể ra má con Thanh cũng tội, có chồng cũng như không, có lần nhỏ Thanh nó kể có lần ba nó về nhà lúc 1:00 giờ tối, đến 4 giờ sáng lại đi, chỉ kịp hôn nó một cái. Thời gian đều giành cho mẹ nó cả. Nhớ tới đây nó chợt đỏ mặt, nhỏ Thanh kể là ba má nó làm đùng đùng suốt đêm, nó nói cứ nghe tiếng của hai ổng bả là nó không tài nào chợp mắt được, tới sáng dây là má nó đi không muốn nỗi, lại bắt nó trước khi đi học phải ghé qua tiệm vàng của má nó nhắn với bà bạn giử sạp hàng giùm, để mấy đứa nhỏ trong chợ khỏi leo lên phá …

Nó lại miên man nghĩ, không biết hai người làm gì với nhau nhỉ ? cái vụ hôn nhau thì nó có thấy trong mấy tờ quảng cáo phim chiếu ngoài rạp – nơi mà nó chẵng bao giờ được đi. Nhưng hôn nhau thì làm sao mà đùng đùng được. Nó với nhỏ Phượng lớp trưởng có hỏi đùa con Thanh mấy lần nhưng nó chỉ cười cười nói đùa là ba má nó … vật nhau.

Truyện 18+ Tuổi thơ

Truyen 18+ Tuoi tho

Trong đám, nhỏ Phượng là hơn cả bọn một tuổi nên cho làm lớp trưởng. Đám con trai trong lớp hả ? nó xách tai một lượt. Con Thanh lại nhỏ con nhất bọn, da trắng hồng, tóc dài cột bím tay chân lúc nào cũng mủm mỉm đúng là tiểu thơ con nhà giàu. Nó lại nhìn lại bản thân nó, so với đám dân ở đây, mấy đứa trong lớp toàn là dân mắt tét da đen vùng biển, nó là nhất rồi, do má nó cưng nó từ nhỏ, chỉ bắt làm việc nhẹ và học bài. Nhiều lúc nó cũng muốn phụ má nó nhưng đều bị gạt đi. Nhớ mấy tháng trước ngực nó còn nhu nhú. Nó chỉ mong được như con Phượng nên từ mấy tháng nay nó siêng tập thể dục lắm, sáng nào cũng ra chạy bộ vài vòng quanh sân, làm việc nhà nhiều hơn nên bây giờ mông nó đã căng tròn, bộ ngực cũng đã phồng lên dưới bộ đồ bộ. Nó mỉm cười nghĩ nó chỉ thua nhỏ Phượng 1 tuổi, tới nắm sau thì chắc gì bây giờ bằng nó lúc đó.

Giờ này chẳng có ai ngoài vườn, má nó thì phải hơn 1 giờ mới về. Nó lấy xoay người nghiêng lại nhìn vào cái tủ gương kê sát tưởng, và mở toang một cánh cửa sổ. ánh nắng chiếu vào làm nổi bật thân thể nó trên lớp áo trắng điểm mấy cái bông nhỏ màu hồng. Nắng ấm trên da thịt làm nó cảm thấy được một cảm giác rạo rực khó tả, nó khẻ mở hai chiếc cúc áo trên cùng, kéo cổ áo để cho nắng sưởi ấm sâu hơn trên da thịt mịn màng của nó.

Đang miên man thì cánh cửa sổ kia bị mở tung ra, nó giật mình, tim đập loạn lên vừa then, chưa kịp hoàn hồn thì thất xuất hiện cái bản mặt con Phượng nhe răng cười.
“Sưởi nắng ấm nhỉ ?” Nhỏ Phượng vừa híc híc cười vừa nói.
“Con quỷ” nó ấp úng vừa gượng cười vừa gái mấy hột nút lại, rồi như không chịu được cái bản mặt dể ghét của nó, nó vớ cái ly nước uống dỡ vừa hắt ra vừa nói “vậy thì sưởi chung cho vui nè”

Có tiếng con Phượng la ơi ới rồi mới thấy cửa trước mở ra. Cái mặt nó nhăn nhó vừa giủ áo, vừa thổi vừa phủi.
“Ai biểu gây với tao – Ha ha ha” Nó cười rũ ra.

Rồi đột nhiên nó nín bặt rồi ấp úng hỏi
“Mày … mày hông mặc áo trong hả ?”

Nhỏ Phượng cười hì hì bảo “Tao quên mất, sáng nay thằng Tuân qua nộp bài toán học thêm làm trể hôm trước, tao còn đang ngủ, nó rủ tao qua mày kiếm mấy tài liệu làm báo tường hè này” Ngưng một chút, nó cười hệch hệch nói … “thằng Tuân nó có vẽ mếch mày rồi nghen” cứ một hai đòi qua.
“Xì … ủa mà nó đâu rồi ?”
“Ừa thấy ghét vậy đó, nói vậy mà vừa ra khỏi cổng nha tao là nó nói quên cái gì ở nhà, kêu về một chúc rồi qua mày liền” Nói đến đây nó lại cười ha hả “ai biểu ngu, tới chung với tao là được thấy mày sưởi nắng rồi”
“Mày có muốn ướt nữa không đó ?” Nó lại cầm cái ly còn một ít nước lên dọa nhỏ Phượng.

Nhỏ Phương nhảy vội qua một bên, rồi lại đột nhiên nghĩ ra một cái gì đó, nó lại sà ngay xuống bàn học thì thầm.
“Ê, tao kể cho nghe chuyện này, cấm chọc tao nha” rồi chẵng cần biết là nó có đồng ý hay không, nó làm một lèo “Hồi sáng nay thằng Tuân được dịp rữa mắt nha mày, lúc nó tới nhà, tao đang còn trên giường, mà mày biết rồi, cái áo ngủ ngắn ngủn hôm trước tới nhà tao bận cho mày coi đó, tối qua nóng quá tao mới mặc nó đi ngủ, đang còn mắt nhắm mắt mở thì nghe thằng Tuân réo inh ỏi rồi còn bấm cái chuông reng reng của cái xe đạp nó nữa, vậy là tao phải phi thân dậy chộp cái chìa khóa dưới đất khi má tao đi chợ khóa cửa rồi quăng vô nhà, mở vội cái cửa là thấy cái mặt trắng bệch nhể nhại mồ hôi của nó dưới nắng. Đành phải kêu nó dựng xe cho nó vô nhà, vừa tới cửa là nó đã nhắc cá i dụ báo tường, làm tao cũng tá hỏa, lỡ hẹn với má mày là thứ 5 này có mà chưa làm gì cả, loay hoay học thêm quên mất tiêu”. Rồi hình như thấy lạc đề, với vẽ mặc tinh quái nó lại thì thầm tiếp.” mày biết sao không, nhe nó nhắc xong tao la “chết cha” một tiếng rồi “bay” lại cái tủ sách, cái đám giấy màu và bài viết tụi lớp mình nộp, tao để trên kệ không biết còn không, tao chỉ dám má tao gói trái cây hết quá. Leo lên cái ghế kê sát tủ, tao bê cái đám bụi bặm này xuống ” nó chỉ vào cái mớ hỗn độn mang theo “rồi nó lại rũ ra cười “mày biết sao không, lúc quay lại tao thấy nó dứng như trời trồng, mặt nó đỏ như gấc tay chân luống cuống, lúc đầu tao không biết tại sao nhưng theo ánh mắt của nó xuống chân tao, tao mới hỡi ôi …”

Lúc này thì nó mới hiểu ra, vã lại nó cũng không nhịn cười được khi thấy cái vẽ mặt con Phượng, đúng là cái con nhỏ.
“Chưa hết đâu” con Phượng lại cười sặc sặc “tối qua nóng quá tao cởi mất cái quần trong Ha ha ha”
“Trời đất” nó sửng sốt ” vậy là thằng … thằng Tuân nó … nó thấy hết trơn hả ?”
“Còn khuya, lúc đầu tao cũng nghĩ vậy, nhưng nghĩ lại lúc nhón lên là tao … khép chân mà, cùng lắm thấy được cái mông của tao là cùng Ha ha ha”
“Thấy vậy cũng là quá rồi đó bà”
“Đâu có bằng tao thấy mày hồi sáng” Con Phượng diễu
“Nhưng mày là con gái, tao đâu có sợ”
“Lỡ sáng nay nó đi với …” nói chưa hết câu con Phường đã chỉ ra đường. “Kìa, ổng tới kìa, coi bộ sáng nay đui mắt rồi hay sao mà chạy xe coi bộ lạng quạng dữ” rồi chợt nghĩ ra cái gì đó, nó chợt nói, ê mày có cái cáo nào khác không chứ nó vô mà thấy tao ướt vầy là … đui luôn quá”
“Trong phòng trong có cái áo bông chiều qua tao ủi sẵn để trên giường đó” Nó ra mở cửa còn con Phượng thoắt cái đã vô trong nhà.
Thằng Tuân mới gặp nó đã ấp úng “sáng đúng ra tui tới sớm nhưng quên đồ nên phải về lấy” rồi chợt nhớ ra, nó hỏi tiếp “Phượng tới chưa?”

“R…o…ồ…i” nó kéo giọng “học sinh giỏi mà còn hay quên như ông chắc bọn tui ở lại lớp hết quá”

Thằng Tuân là đứa học giỏi nhất lớp, má nó cưng lắm nên mấy đứa trong lớp hay cặp đôi với nó. Còn nó thì chúa ghét thằng này, một mặt vì nó học giỏi, mặt khác con trai gì mà cứ xìu xìu ểnh ểnh như con gái, không giống người tình trong mơ của nó tí nào nên nó hay nói với mấy đứa trong lớp “mai mốt mà tận thế, chết hết chỉ còn mình tao với thằng Tuân tao cũng không thèm lấy nó” mấy đứa bạn méc lại thằng Tuân, nó chỉ mỉm mỉm cười. Làm nó càng ghét hơn nữa.

“Cái cuộn giấy bìa lớn đâu ông ?” Con Phượng vừa đi ra vừa hỏi, rồi liếc thấy thằng Tuân đi tay không, nhỏ Phương dãy nãy “trời ơi, kêu về nhà lấy cuộn giấy mà rồi lại ghé tới đây tay không? ông có bị gì không vậy?”

Thằng Tuân lúng túng thấy rõ, mặt nó có vẽ mệt mỏi, nên nó thấy tội nên nó nói với nhỏ Phượng “thôi, chả có vẽ mệt rồi, mày mà la một hồi chả xỉu là không có ai đỡ đâu” quay qua thằng Tuân, nó bảo “thôi, lớp phó học tập về nhà mà ngủ đi, lát tụi này ghé nhà con Thanh, tạt qua lấy luôn, khỏi nhờ đến … lớp phó” ấp úng một lát, thằng Tuân tán thành “thôi vậy cũng được, nếu lát tui không có nhà thì cứ nói nhỏ em tui, tui để cả cuộn dưới bàn học” rồi nó quay xe ra dông tuốt.

“Ha ha ha” con Phượng lại rũ ra cười, cái áo nó mặc đã chật, lại cười to nên mấy cái cúc trước ngực cứ căng ra, rồi đột nhiên ngừng lại “ê, lát nữa mình ghé con Thanh hả ?”

VN88