VN88 VN88

Đại Hiệp Hồn – Truyện 18+

Bạch quân nghi nghe vậy sắc mặt khẩn trương, trong lòng bất an hỏi:
“Tiên sinh ý là gì ……” Tướng sĩ nói:
“Thiên ý khó dò, thuận theo tự nhiên.” Bạch quân nghi nghe không hiểu, lại hỏi:
“Tiên sinh đến tột cùng là cái gì ?” Tướng sĩ nói:
“ngươi nếu có trân bảo để nơi nào .” Bạch quân nghi nói:
“Cất dấu tại bí thất không dấu kỳ nhân không phải thân nhân mật hữu không cho xem.” Tương sĩ nói:
“nhi tử của ngươi chính mình là một hi thế trân bảo, ngươi hiểu được nên như thế nào sao.” Bạch quân nghi có điểm giải thích nói:
“Tiên sinh đích ý tứ là muốn ta để long nhi nấp trong gia trung.” Tướng sĩ vuốt cằm nói:
“vật càng hiếm thấy người càng tốt, nhất là nữ tử.” Bạch quân nghi nói cho hoa vân long lúc ấy nàng tịnh cũng không rõ ý tứ tướng sĩ theo hoa vân long dần dần lớn lên, mọi người bắt đầu hiểu được tương sĩ vì sao để hoa vân long câu “vật càng hiếm thấy người càng tốt, nhất là cùng nữ tử” đạo lý . Nguyên lai hoa vân long từ nhỏ lớn lên mặt như phấn thanh tú bức nhân tuấn tú cực kì, hơn nữa càng ngày càng tuấn tú. Bảy tám tuổi sau này, cả người cao thấp đã mơ hồ tản mát ra một loại mị lực làm cho nữ tử thấy đều tâm sanh ái ý mê luyến không thôi , nhất là khi hắn tươi cười càng làm cho nữ tử tâm hoảng ý loạn lòng say thần mê phàm gặp qua hắn , nữ tử trong lòng đều sanh ý nghỉ tự mình vì sao không sanh muộn một chút mà oán hận. Nếu là để cho hoa vân long ra ngoài không biết có nhiều ít,bao nhiêu nghiệt duyên cũng hay chính là tướng sĩ nói như vậy có đạo lý. Cho nên, không chỉ có bạch quân nghi hay là tần uyển phượng ,hoa mỹ quyên bọn tỷ muội chư nữ tại đây với hoa vân long nồng đậm thân tình trong lòng sinh ra một loại tình cảm mơ hồ không rõ hơn nữa tình cảm theo hoa vân long phát triển mà càng ngày càng tăng.

Kỳ thật tất cả đều biết chuyện này là vạn vạn lần không thể nhưng các nàng thâm hãm trong đó mà không thể tự kềm chế ,đây cũng là một nguyên nhân bạch quân nghi lúc ấy không cách nào cự tuyệt hoa vân long . Bất quá chính bởi như thế “Lạc hà sơn trang” hai mươi năm không vào giang hồ, một phương diện bởi vì không muốn gia nhập giang hồ, về phương diện khác cũng là bởi vì hoa vân long . Thời gian qua nhanh như gió , chuyển mắt hoa vân long đã mười sáu tuổi hoàn toàn đã hoàn toàn hiểu được chuyện nam nư, nhưng trọng yếu là chưa làm thử. Mà hắn cũng phát hiện trong nhà tất cả đều là Đại mỹ nhân trẻ thì thiên kiều bá mị, các cụ thì phong thái. Bạch quân nghi cùng tần uyển phượng đều dưới 40 tuổi cả ,tần uyển phượng ba mươi bảy, bạch quân nghi ba mươi sáu đều là diễm quang bắn ra bốn phía phong vận mê người dung nhan khuynh thành bộ ngực sữa nhô cao to tròn nổi lên hai hạt đậu nhỏ nhắn hồng hào da thịt trắng noãn mỗi một tất cơ thể đêu tỏa ra mùi hương nữ tính mê người. Đại tỷ hoa mỹ quyên lớn hơn hắn một tuổi điển hình của tính cách mềm mại nhu thuận của một cô gái, tính tình ôn nhu hiền thục là tiêu chuẩn của cổ điển mỹ nhân. Nhị tỷ hoa mỹ ngọc, lớn hơn hắn hai tháng đa sầu thiện cảm cũng rất ôn nhu tính tình cũng tốt thích văn và nhàn tĩnh. Tiểu muội hoa mỹ linh nhỏ hơn hắn một tuổi cá tính quật cường dám nghỉ dám làm nhưng đáy lòng ôn nhu thiện lương ngoại cương nội nhu .

Hơn nữa từ nhỏ đến lớn thích nhất kề cận hoa vân long. Tỷ muội mặc dù cá tính bất đồng nhưng có một chút giống nhau : mỗi người đều có thiên tư quốc sắc cao quý thánh khiết bề ngoài là “Diễm nhược đào lý, lãnh nhược băng sương” đối hoa vân long lại ôn nhu thể thiếp trăm điều nghe theo vạn điều chiếu cố. Mặt khác trong nhà còn có một đám nha đầu cũng đều có nhan sắc cả, đặc biệt là nha hoàn của hoa vân long tiểu oanh cũng là một mỹ nhân . Tuy trong nhà toàn là mỹ nhân nhưng hoa vân long vẫn còn xử nam , tịnh không tùy tiện hoa cá như tiểu oanh là tiểu nha hoàn trong lòng càng lúc càng nổi lên dục hỏa thanh xuân bởi vì vỏ công hoa vân long chua đạt đươc thành tựu. Lúc này hoa vân long đầu đầy mồ hôi đang luyện hoàn kiếm dựa một gốc cây thương tùng tiểu khế. Ngẩng đầu ngẫu nhĩ không chú ý tới canh trí trước mắt, đột nhiên trong lòng vừa động. Trường không gió thổi, mây bay nhẹ nhàng. Trời chiều hạ xuống núi như đóa hỏa hồng sơn hoa tại đỉnh núi tịch mịch mở ra, gió nhẹ lướt qua buồn bả chập chờn như đang đợi mùa xuân đến . Hoa vân long trong lòng nhớ lại phong cảnh như trước không phải mười năm trước cha “Thiên tử kiếm” qua đời thì caí…thiên kiếm khí minh không phải học từ tiểu hài tử biến thành thiếu niên anh tuấn. Thời gian thật là tốt, tay hắn chỉ nhẹ nhàng vào một điểm nhìn thì yếu nhược nhưng lại được súc đầy nội lực bàn tay nhỏ bé trong đảo mắt nắm chặt trường kiếm dài ba thước cánh tay rung lên cương kiếm phát ra trận trận thanh ngâm. Như mộng ảo thiếu niên tùy ý kết thúc chỉ để lại lưu quang dễ dàng chẻ đôi người gổ, một cơn gió màu lam trong không trung như một thương ưng mạnh mẻ theo hồ tuyến bay đi dần chậm rãi biến thành một người biến mất tại phương xa. Tà dương , gió thổi cuồn chuộn, mùi cây cỏ phản phất bao phủ quan sơn thiết bích, nơi đó là ngàn dặm giang hồ. Không xa có một ngày ta bước vào giang hồ, thanh sam lỗi lạc trường gió kiếm lưu, tứ hải mạn du khoái ý ân cừu. Kiếm ẩm cừu nhân huyết, tửu đáo đại chén kiền. Thể hội hoàng trần cổ đạo bão cát, thương giang cô chu tịch liêu, anh hùng kết nghĩa khảng khái, kiếm tảo giang hồ hào mại. Hoa vân long thanh danh truyền khắp đại địa mỗi ngõ ngách mỗi người đều nhắc tới hắn, trong ánh mắt bắn ra ý chí kiên định kiêu ngạo,nói ở nơi nào đều gặp qua,ra mắt đại hiệp hoa vân long.Hoa vân long quay về không sơn tịch chiếu xuân hoa lưu vân, hùng ưng đích đủ loại cảnh trí cứ như vậy phù tưởng liên phiên, từ cảm thán năm tháng trôi qua, nhân sinh như mộng ảo lâm vào ngày sau hành tẩu giang hồ thật sâu hoài tưởng.

“Ca, ngươi lại ngẩn người ?” Một tiếng cười duyên khiến cho hoa vân long trong cuồng loạn tư tưởng kéo trở về, một cô bé đáng yêu mặc quần áo màu vàng cười như hoa thanh âm như chim hoàng yến mềm mại thanh thúy, ngoại trừ tiểu muội hoa mỹ linh còn có ai? Nàng đại khái kêu hoa vân long trở về ăn cơm . Hoa vân long xoay người mở ra song chưởng, cười nói:
“Lại đây, để cho ca ca ôm một cái.” Hoa mỹ linh cười hì hì địa đi tới nghe lời đưa thân hình mềm mại tựa ở trong long của hắn:
“lại đây thơm một cái.” làm ca ca một bên hướng nàng ôm lấy, một bên dịu dàng hôn nhẹ đầy yêu thương. Hoa mỹ linh theo lời nhón chân lại gần mặt hoa vân long , ôn thuận tựa đầu vào hai bên lồng ngực trong lúc nhất thời một cổ hương xử nữ như lan nhẹ nhàng bay vào mũi. Từ nhỏ đến lớn hoa mỹ linh cùng hoa vân long cảm tình rất tốt, giờ mẹ nàng tần uyển phượng nói là một ngày nào đó nàng theo hầu ca ca . Hôm nay vừa chuyển mắt đã mười lăm tuổi , tạo hóa là ma pháp sư trên thân nàng thi triển nhiều ma pháp, năm đó hoàng mao nha đầu thuế biến thành đình đình ngọc lập đích tiểu mỹ nhân khuôn mặt tinh sảo, thân thể lả lướt to tròn ,đường cong lả lướt, mang theo hương thanh xuân xử nữ, tràn ngập sức sống. Nhưng vẫn thích giống như trước cùng hoa vân long không chút kiêng kỵ. Hoa vân long để muội muội trên đùi cảm giác mềm mại mà rất đàn hồi nàng đã luyện kinh công nhiều năm đôi chân thon tròn trời sanh . Hoa mỹ linh cười nàng vẻ mặt bắt đầu hòa bình thì không quá giống nhau tươi cười vẫn như cũ rất điềm đạm nhưng hơn vài phần ngượng ngùng, thanh âm càng ngày càng mềm nhẹ. Hoa mỹ linh thấy ở hoa vân long vẻ mặt có điểm kỳ quái tựa như rất âu yếm , ánh mắt ôn nhu mà lại tràn ngập tình cảm. Bốn mắt nhìn nhau, nàng hai má bổng đỏ lên, nhưng ánh mắt không có một chút lùi bước. Nàng đưa đôi môi nhỏ nhắn lên trán hoa vân long nhẹ nhang hôm.

VN88