VN88 VN88

Con nhỏ bạn cùng lớp cực dâm đãng

Cho nên tôi đâm lẩn thẩn cũng vì bị ám ảnh bởi hai con nhỏ lục tặc này. Con Li lại hối: đụ đi mày, tao đang nứng. Tôi đành cố gắng chớ biết sao.

Con Li và tôi quần nhau như đánh vật. Lúc thì nó khệ nệ dọng tôi tấn vô phía sau nệm ghế trước và nắc uỵch uỵch như giã vừng. Khi thì tôi đè nó chẹt nhẹt vào góc băng ghế sau, dúm dó và đụ kìn kìn như cái bị bị ghim cứng. Con nhỏ cũng thiệt khỏe, tôi đụ muốn quẹo cặc mà nó vẫn chịu nổi như thường.

Trái lại, có hồi nó còn vỗ bịch bịch vô lồn kêu rầm trời rầm đất để biểu lộ sự nứng lồn của nó. Giá có ai lảng vảng qua lại bên ngoài xe chắc là nghe rõ mồn một. Cha đời ba con quỉ cái Mỹ, Mễ, con nào sướng cóc có nín giữ được, làm như có la lên ông ổng thì mới tỏ ra được đụ sướng tới.

Cũng may nó là dân bản xứ, ngữ này tôi có ngu đâm đầu cưới về làm vợ, đêm đêm đụ mà nó réo rên như vầy, chắc chả ai ngủ nghê gì được. Bố chồng có liệt mấy cũng ngỏng lên ghé vào xin ăn ké.

Tiên sư con bé, lồn gì mà dẻo nhẹo như kẹo cao su, cặc đút vô đút ra nghe lệt sệt kéo theo mạch nha trắng hếu, con nhỏ sướng nạnh lồn ra cho tôi giậm. Tôi mất sức bằng chết hổng lẽ lại nhận thua thì còn gì là bản mặt anh hùng nữa.
Cho nên tôi lôc thốc lôi thôi ôm đùm nó như ôm cục đá, trợn tròn mắt, gồng phùng mình mà giập cho nó chết bố nó luôn. Khốn nỗi, mệt vì cái lồn đã chớ, còn bị hai cái vú của nó lộn quậy mới ghê. Hai cái bầu nhủng nhỉnh như hai túi mỡ, còn thêm hai núm rực đỏ mới ngầu, tôi nắc đã ứ nhựa lại còn phải bóp măn mới cực.

Mà hổng làm thì nhỏ Li đếch chịu. Nó nhong nhỏng đòi: mày nắc mạnh vô lồn tao đi, đã quá xá. Rồi đã nhảy nhịp ba nhịp bốn: mày quên hổng bóp vú tao nữa, cha mẹ ôi, mày đụ thiệt thần kỳ, tao chưa bao giờ được nứng lồn như thế. Đồ con Syl mặt lồn, ngu tổ, mày đụ sướng như vầy mà còn oặt oẹo làm tàng để lồn bị thất nghiệp.

Bọn vong bản có khác, nói năng hụỵch toẹt, chẳng kín đáo, tế nhị gì sất. Phụ nữ Việt Nam mà miệng dẻo quẹo như vầy, chắc chồng bẻ hổng còn cái răng ăn cơm. Tôi nổi sùng ào ào, càng nắc nó càng sướng thì nó càng kêu ong óng.
Tôi phải nạt nó: tao đụ mà mày hét điếc cả tai, tao đéo muốn nắc nữa. Tôi ì ra, con nhỏ hích hích như chó cái tới cữ, tôi cũng nằm ườn ra đó. Con Li dâm hoảng: sao vậy, sao vậy, hỏi liên chi hồ điệp. Tôi cóc thèm nói năng một lời, con Li phải vừa lết lồn trên con cặc tôi vừa ai oán nỉ non: pli, đồng mítx trít mi, phắc mi, phắc mi, ô kê.

Tôi lại phải vừa lật ngầm tự điển, vừa sắp đặt gẫy gọn ý mình và chửi toáng con nhỏ: phắc du, ai đồng lai do vôi, kíp quai, o ai x-tốp, ân đơ x-ten. Thế mà con Li nó hiểu mới tài, nó gật đầu như gõ kẻng và chit chit toàn tiếng ô kê.

Tôi nghĩ bụng đụ lâu cũng oải quá rồi, cặc dái gì đơ ra hết trơn nên thôi thì bặm môi bặm miệng bắn đại ra cho xong, để lồn nó úm miết chắc cặc tôi khét lên mất. Tôi vội hất con nhỏ ra ghế, đẩy tận lực hai giò nó lên và dọng đùng đùng, nhún bẹp cả nệm. Hai vú và hai giò con Li thi nhau vẩy loạn xạ, tôi hét nó: ai em cơm minh, a rơn du. Con Li ti toe theo: mi tu, mi tu.

Thế là hai đứa xiết lấy nhau như gọng kìm, đâm túi bụi, chí chát. Tiếng thịt da chạm vào nhau nghe dai nhách và tí tách y hệt giọt mưa. Con Li óc ách mấy lần được cặc cọ sâu và sát vô lồn muốn hét reo mà đếch dám, chỉ hít hà cho có chuyện.

Tôi hài lòng, nên thưởng cho nhỏ mấy chục cú mạnh và mau, làm nhỏ loi choi khoái tỉ. Tôi nghe lí nhí tiếng nó lào xào bên tai: quých cơ, đác linh. Con nhỏ nứng tận mạng rồi, tôi bóp chặt hai vú, dùng vai kềm lật con nhỏ giống người làm xiệc và giập, dọng, nắc phọp phọp.

Cái ná bị giương hết cỡ bỗng nghe phựt phựt đứt dây, tên vút bay ra. Con ngao nhỏ Li bị trúng đạn loạng choạng cố nhướn lên lần chót rồi cũng vội đổ ụp, mồ hôi mồ kê ướt đầm đìa. Tôi nhẩn nha kéo con cặc lấp ló ở lồn, chao ôi đầy lỗ như bít kín bởi chất keo đục đục, chảy tràn lan ra khắp lồn.

Tôi ra điều như kẻ cả ban ân sủng, con Li cố dạng lồn ra cho tôi miết con cu. Tôi vẫn bóp hai vú nó mà hỏi: a rơ du sa tít phai. Nó gật đầu lia lịa: yé, thanh kiu. Sau đó, hai đứa nằm nghỉ một lát và con Li rủ tôi đi ăn. Nó nói tôi muốn kêu thứ gì mau lại sức thì nó ô kê hết, nhưng tôi lại đòi món dân tôc tính cơ.

Tôi vô quán ăn, kêu một ly cối nước sôi và mấy cái trứng tươi. Nhà hàng lẫn con Li trố mắt hổng hiểu tôi muốn giở trò gì. Tôi đập luôn vài quả trứng, chỉ lấy lòng đỏ trút vào ly, xong tôi thêm chút đường và húp xì xụp tức khắc.

Con Li thấy lạ, cả anh x ti oa cũng thế. Tôi cười thầm, đợi tay hầu bàn lảng đi, mới tiết lộ riêng cho con Li: ở quê nhà tao, cha nào đụ quá mức cũng phải dùng thứ này để bồi bổ. Mày thử đi, sẽ thấy phẻ re con bò kéo xe ngay. Nói thiệt, chỉ một loáng là mày sẵn sàng đòi chơi lại.

Con Li đập uỳnh uỳnh vào người tôi: đồ quỉ. Nhưng lại bưng ly uống thử. Hai đứa du dương còn hơn cặp tình nhân vừa chớm. Tôi nhìn hai vú của con Li phập phừng, phập phừng chọc vui: chưa gì tao nổi cơn muốn đè mày ngay tại đây rồi. Con Li tưởng tôi ẩu thiệt nên vội kéo ghế ngồi lơi ra.

Ăn uống no say xong, con Li hỏi: bây giờ mày định làm gì. Tôi ngả đầu ra tựa ghế xe, mắt lim dim như buồn ngủ mà miệng thì lè nhè nói: nếu mày mệt thì đưa tao về, còn nếu ngứa ngứa thì tìm chỗ nào mình làm phùa nữa. Con Li chưng hửng chất vấn lại tôi: rin li. Tôi ngúc ngắc nhận.

Thế là con nhỏ hấp tấp nổ máy xe và thong dong lả lướt chạy ào ào. Buổi chiều thật đẹp, có mây vàng, có gió thổi, nhưng tôi chỉ thấy cặp vú con nhỏ cà tưng cà tưng dưới áo đếch có lót và tôi liên tưởng đến cái lồn con bé cũng đang xun xoe nôn nóng dưới cái váy mặc không.

Cả bữa đó, hai đứa bỏ học và tôi hổng nhớ tôi đã đụ nhỏ Li mấy lần. Chỉ biết khi về đến nhà là mệt ngất ngư, quên cả bữa ăn tối và tắm rửa, lăn đùng ra ngủ như chết.

Người đời nói: lắm mối, tối nằm không”quả chẳng oan uổng chút nào. Như tôi luôn có 2 con nhỏ một lượt, con Syl và con Li, vậy mà lúc thì ăn thừa mứa hổng hết, lúc lại thèm muốn có chút xương gặm cũng chẳng ai cho.

Hồi chiều mới vò bóp con Syl và chơi con Li đến 2 lần chớ nào ít gì, vậy mà bây giờ nằm không, nhớ sao nhớ da diết hai nhóc. Tôi ngẫm con gái thiệt kỳ, đứa nào cũng không dành độc quyền chớ chẳng chịu chia cho bạn.

Ờ thì nó mạnh hổng nói làm gì, đau bịnh lết hổng muốn nổi mà cũng khư khư đòi giữ thì giữ sao cho được. Nói nào ngay, mỗi đứa có ưu và khuyết điểm của nó, đứa được cái này thì hỏng cái khác, giả như san sẻ bớt hoặc thay đổi cho nhau thì hứng thú biết bao nhiêu.

Như con Syl hai vú lúc nào cũng như hai ấm giỏ, nó cố tình bận loại nịt vú chẹt để nâng hai vú lên mà cũng trì xuống gớm òm. Rờ bóp nó thì thiệt khỏi lo gặp đồ giả, thịt da láng le, núm quầng đầy đủ, giá ai chỉ thích mò măn và bú thì quả vú con này hết xảy. Chỉ cần mút một bên vú thôi cũng đủ nêm đầy họng, tha hồ mà nút tỉ tỉ cũng chẳng hư hao.

Nói dại, có xảy chiến tranh, chợ búa bị cấm thì cứ ngậm vú nó nhay miết cũng no, hết sợ thiếu thịt. Còn nói gì vừa bú lại muốn vọc, hai vú nó chè bè, bàn tay có mở banh ra cũng còn dư một nạm chớ ít. Tôi nghĩ con nhỏ mà nằm ngửa ra, chắc hai vú cũng bày một dề, một mình tôi chớ thêm một vài tay nữa bu vô bóp, nút cũng còn đủ.

VN88