VN88 VN88

Bắc tống diệt vong

Nhà Tống mùa xuân năm 1100 sau công nguyên, tại chánh điện Kiến An, Hoàng cung phủ Khai Phong đang tiến hành lễ đăng cơ lên ngôi Hoàng Đế cho Đoan Vuơng Triệu Cát (tức Tống Huy Tông sau này) em trai của Tống Triết Tông Triệu Hú. Lúc bấy giờ Triệu Cát vừa tròn 18 tuổi theo di chiếu của anh trai lên kế thừa Đại Thống. Mặc dù Triệu Hú đã có con trai nhưng nhà Tống có lệ từ thời Thái Tổ Hoàng Đế Triệu Khuông Dẫn rằng truyền ngôi thì truyền cho Hoàng Thân đã truởng thành chứ ko nhất thiết phải truyền tử để tránh nạn hoạn quan ngoại thích soán quyền bởi vậy ngai vàng mới đuợc truyền cho Triệu Cát.

Bac tong diet vong truyen 18+

Bắc tống diệt vong truyện 18+

Tại giữa gian chính điện rộng lớn các quan lại đang xì xầm nhỏ to, có vẻ như đây là thời khắc chuyển giao quan trọng nên không ai có thể hoàn toàn yên tâm hay bàng quang đuợc, mọi nguời đều trao đôi với nhau một cách thận trọng. Một minh quân mới xuất hiện sẽ là một thời kì mới huy hoàng cho đất nuớc. Nhưng nếu đó là hôn quân thì tai họa không sao có thể kể xiết… Một giọng hoạn quan eo éo nổi lên dõng dạc cắt ngang bầu không khí ồn ả:
– Hoàng Thượng giá lâ.. mm.. m. mm.

Cùng lúc lễ nhạc nổi lên một cách hoành tráng, thanh âm lúc thăng lúc trầm, khí thế trong buổi lễ đăng cơ vô cùng long trọng. Văn võ bá quan mặc triều phục mới tay cầm hốt ngọc, tùy theo phẩm trật mà quan phục có màu sắc khác nhau. Những quan lại nhất phẩm hay tam công cửu khanh thì đều có triều phục màu tím. Văn thì giữa ngực áo có thêu viền tròn bên trong là hạc đỏ, võ thì viền vuông bên trong là hổ vằn đội mũ cánh cung nạm ngọc chính giữa xếp thành hàng lối duới thềm rồng khí thế đằng đằng oai phong lẫm lẫm. Hai bên trái phải phía sau những cột gỗ khảm vàng khắc rồng khắc phuợng trong điện là những nhạc công với những nhạc cụ làm bằng gỗ quí, sáo trúc hay đàn cầm đều có hoa văn tinh sảo dây đàn trong suốt và mỏng như tơ, trang phục của họ đều sặc sỡ vui mắt. Trên vòm điện là vô số đèn hoa màu đỏ làm cho cả gian chính điện như bừng lên, vòm điện rộng lớn nguớc lên mà cảm giác như đang bay bổng giữa chốn thần tiên. Tại phía xa nơi các góc là những cung nữ sắc đẹp như tiên đứng đợi việc, các nàng đều còn rất trẻ và duờng như đuợc chọn lựa kĩ nên tuổi tác đều có vẻ như nhau, dáng vẻ thuớt tha da trắng như tuyết và mịn như lụa. Còn các thị vệ hoàng cung thì nghiêm trang đứng ngoài điện xếp hàng đều tăm tắp ai cũng ở tư thế sẵn sàng nhằm bảo vệ cho lễ đăng cơ và hộ giá khi cần thiết.

Truyện 18+ bắc tống diệt vong

Truyen 18+ bac tong diet vong

Triệu Cấu buớc vào điện, theo sau là hai cung nữ cầm nghi truợng cho thiên tử phía sau nữa là các hoạn quan. Long bào của Triệu Cấu đuợc may thêu vô cùng tinh xảo bằng những thứ lụa quí tiến cống từ Tây Vực hay một thứ lụa Tứ Xuyên lừng danh nào đó. Từng đuờng kim nét chỉ đều cho thấy có biết bao nguời dồn tâm sức tốn bao công phu mới dệt và thêu thành. Những con rồng nổi trên ngực áo hay những con rồng đuợc thêu chìm quanh thân và tay áo đều toát lên một vẻ quyền uy cao quí đúng là khí thế của một bậc Đế Vuơng. Long miện của Hoàng Đế nhà Tống không giống với các Hoàng Đế nhà Tần nhà Hán hay nhà Đuờng truớc đó. Nó không có giải ngọc che phía truớc mà đuợc giát bằng vàng mỏng phía sau thì đan vàng thành luới nhỏ nhìn như màn suơng mờ kết hợp với lụa để lót đầu hình dáng thì bao quanh đầu và đằng sau có hơi cao lên để vừa với búi tóc. Phía truớc đuợc khảm kĩ luỡng với viên Long Châu định quốc ở trên cùng. Phía duới chân Hoàng Đế là đôi ủng bằng gấm màu vàng thiết kế nhẹ nhàng mùa đông cảm thấy ấm áp mùa hè thì cảm thấy mát mẻ làm mỗi buớc đi của Hoàng Đế đều nhẹ như thần tiên ko chút phàm tục. Mọi thứ đều xa hoa lộng lẫy cùng cực.

Sau khi Triệu Cát ngồi lên ngai vàng văn võ bá quan đồng loạt quì xuống tung hô vạn tuế. Muôn nguời như một tiếng hô như chuông đồng. Triệu Cát đưa ra với ý miễn lễ. Một hoạn quan hô :”Miễn lễ… “. Bá quan lại đồng loạt tạ ơn. Đồng Thái Hậu (chị dâu của Triệu Cát) tiến vào trao ngọc tỉ và bảo kiếm trấn quốc cho Triệu Cát, trên nét mặt nàng có nét gì đó ưu buồn tiều tụy nhưng hết sức nghiêm trang lên tiếng dõng dạc :
– Nhà Tống ta từ khi Thái Tổ Hoàng Đế khai nghiệp đến nay cũng đã đuợc 140 năm trải qua 7 triều vua đất nuớc thái bình thịnh trị bốn bể nhân dân no ấm không lo nạn binh đao. Nay tiên đế không may lâm trọng bệnh mà băng hà ủy thác giang sơn lại cho Đoan Vuơng. Vậy ta mong ngài hãy vi liệt vị tổ tiên mà gắng sức xây dựng bảo vệ và gìn giữ giang sơn này bền vững như sông Hoàng Hà như núi Thái Sơn.
Nói đoạn trao Ngọc tỉ và bảo kiếm, lặng lẹ rút xuống ngồi phía duới bên trái Triệu Cát cùng nghe lời chúc tụng từ văn võ bá quan.

Triệu Cát đã trở thành Hoàng Đế thứ 8 của nhà Tống như vậy đó. Không nói một lời không ai biết hắn nghĩ cái gì cả. Ngoài ánh mắt kì dị nhìn Đồng Thái Hậu.

Trở về tẩm cung của mình Thái Hậu Đồng Tố Tố hết sức mệt mỏi vì phiền não. Nguời chồng Triệu Hú của mình mới 23 tuổi thì đã băng hà, chàng suốt ngày lo giải quyết chính sự lo lắng vì sự đấu tranh bè phái trong triều đình nên chẳng có thời gian quan tâm đến Hậu Cung của mình nay nguời đã không còn nữa cả quãng đời còn lại nàng sẽ sống như thế nào đây?. Do nàng chưa kịp có con với Triệu Hú nên đã nhận một đứa con trai của Triệu Hú với một cung nhân đã bệnh mất làm con nuôi. Hòng mong mẹ nhờ con sẽ đuợc hiển quí. Nào ngờ Triệu Hú lại truyền ngôi cho đứa em cùng mẹ là Triệu Cát nên giờ đây nỗi buồn vì vong phu và nỗi buồn vì tuơng lai đã mất khiến cho sự phiền não trong lòng nàng ko sao giải quyết đuợc. Mới 18 tuổi đã trở thành Thái hậu quả là số phận đã quá trớ trêu với nàng. Đang miên man trong suy nghĩ thì một cung nữ chạy vào báo với nàng :
– Bẩm Thái Hậu, Hoàng Thuợng giá lâm !

Nàng tay mới vịn vào bàn chưa kịp đứng dậy thì đã thấy Triệu Cát xộc vào đuổi tất cả cung nữ thái giám ra ngoài. Miệng nói với vẻ hằn học :
– Thái Hậu không khỏe sao?
– Ta hơi mệt – Nàng trả lời với giọng hơi pha chút sợ hãi ánh mắt ko dám nhìn Triệu Cát.
– Giờ trẫm đã là Hoàng Đế, trẫm cũng ko ngại nói thẳng với Thái Hậu. Trẫm có gì không tốt mà sao Thái Hậu lại một mực ngăn cản trẫm truớc tiên đế ko cho trẫm kế thừa đại thống? Phải chăng Thái Hậu vì lòng riêng muốn con nuôi của mình lên ngôi? Như vậy chẳng phải quá lắm sao? Điệt nhi của trẫm mới 6 tuổi nó làm Hoàng Đế hay Thái Hậu làm Hoàng Đế đây? Họ Triệu ta truyền ngôi cho Vuơng gia đã truởng thành chứ ko truyền cho kẻ còn đang bám hơi mẹ.

Đồng Tố Tố biết thể nào cũng có ngày hắn tìm đế nàng nên nàng đã có chuẩn bị thu hết can đảm để nói với hắn :
– Hoàng Thuợng đã thẳng thắn như vậy ta không nói thật lòng thì quả thật là có tội khi quân. Ta quả thật có ngăn cản Tiên đế truyền ngôi cho ngài. Nhưng ko phải vì Phi nhi của ta. Mà là vì Đại Tống. Ta..
– Hừ vì Đại Tống, Thái Hậu quả thật có suy nghĩ lớn lao đó sao? Phụ nữ sao xen vào Quốc Gia đại sự được? – Triệu Cát ngắt lời nàng.
– Hoàng thuợng để ta nói hết đã. Đúng là ta vì Đại Tống mà khuyên ngăn tiên đế. Cho dù Phi nhi ko làm Đế thì cũng không thể để ngài được.
– Thái Hậu… – Triệu Cát trợn mắt chưa kịp nói tiếp thì nàng lại lên tiếng :
– Xin ngài để ta nói hết đã nào. Vì sao ta lại nói ngài như vậy ? Dù ngài đã truởng thành nhưng ngài suốt ngày ham mê những trò vui đá bóng đá cầu chọi dế không tu luyện bản thân, chuyện quan truờng ngài vốn đâu có biết. Ta dám chắc các Đại Thần tiên triều ngài còn ko biết hết một ai vậy sao có thể đảm đang chính sự đuợc? làm sao mà dùng nguời phân biệt tốt xấu đây. Đành rằng Phi nhi của ta cũng ham chơi vì nó còn nhỏ nhưng nó không ham nữ sắc như ngài và sẽ không tiêu tốn quốc khố vào những việc nào khác ngoài ăn mặc hàng ngày. Vậy chẳng phải một đứa con nít còn tốt hơn ngài hay sao? Ngài nói chỉ truyền ngôi cho Hoàng Thân truởng thành nhưng thực tế thì tiên đế từ khi 8 tuổi cũng đã đuợc truyền ngôi rồi và Cao Thái hoàng thái hậu chẳng phải cũng đã buông rèm nhiếp chính đó sao? Tuy mọi việc đã rồi nhưng ngài cứ bắt ép ta nói thì ta cũng xin nói như vậy. Biết mình đã phạm tội khi quân. Xin ngài ban cho cái chết !

Không những Triệu Cát không giận mà đổi ngay nét mặt nói với vẻ châm biếm :
– Ha ha Thái Hậu quả là Thái Hậu. Luôn luôn sắc sảo thông minh hèn chi điều gì Tiên Đế cũng bàn bạc với Thái Hậu. Chuyện chính sự trẫm không cần giải thích với Thái Hậu vì đó là quốc quân trọng sự. Có thể trẫm chưa có cái uy của một vị Hoàng Đế nhưng ko phải ai đẻ ra cũng biết làm Hoàng Đế ngay. Còn Phi nhi mà so sánh với trẫm như kiểu của Thái Hậu e rằng một đứa trẻ ngoài hoàng tộc làm vua có khi còn tốt hơn cả Trẫm và Phi nhi vì hàng ngày đứa trẻ đó có khi chả cần mặc, ăn bữa có bữa không nhiều lúc còn biết tự làm mọi việc đỡ tốn nguời hầu hạ. Thái Hậu thấy đó. Trẫm ham chơi ngoài dân gian, có khi lại biết đuợc nỗi niềm của dân gian. Có lợi hơn những vị vua không ham chơi nhiều. Còn chuyện ban chết thì trẫm không dám. Hoàng huynh vừa băng hà mà trẫm lại xuống tay với Thái Hậu thì thiên hạ sẽ nghĩ ta thế nào? Thái Hậu nếu ko có lý do nào khác thì nói với trẫm một lời xin lỗi là đuợc rồi.

Nàng ngẩng mặt lên nhìn hắn ánh mắt đã không còn sợ sệt :
– Miệng luỡi ta không bằng ngài nhưng không có vị vua ham chơi nào giữ được quốc gia cả. Đại Tống ta phía Bắc giáp với Liêu phía Tây giáp với Hạ. Hai quốc gia lang sói đó luôn chầu chực để cướp đất đai đe dọa biên cuơng. Nếu ta ở giữa mà lại có một vị vua ham chơi tuy biết chuyện trong dân gian mà không giúp dân gian thì khác nào cái họa vong quốc ?
– Thái Hậu lại nói đi đâu rồi? Việc đó đã xảy ra đâu? Trẫm ko thích nói chính sự với Thái Hậu. Thôi không nói với Thái Hậu nữa. Hôm nay trẫm chỉ đến để biết tại sao Thái Hậu phản đối trẫm giờ biết đựoc trong lòng ko khỏi buồn cuời với cách so sánh mới mẻ của Thái Hậu. Giờ ý kiến của Thái Hậu e rằng không còn ai nghe nữa. Bởi vậy có lẽ đây là lần cuối cùng có nguời muốn biết ý kiến của Thái Hậu đó. Ha ha ha ha.

Đúng là Triệu Cát ham chơi và không biết gì về chính sự cho nên đã giao hết chính sự cho mẹ của mình là Huớng Thái Hoàng Thái Hậu trông coi triều chính. Cách làm của ông vua này thật là nguợc với lời nói. Vừa mới nói là phụ nữ biết gì về quốc gia đại sự với Đồng Tố Tố nay đa trao quyền cho mẹ của mình rồi. Huớng Thái Hậu là nguời thủ cựu nên luôn chống đối những cải cách cho nên những ai theo đường lối của Vuơng An Thạch (một nhà cải cách có tiếng thời nhà Tống) truớc kia thì đều bị đi đày và cách chức. Mọi đuờng lối đều nguợc với tiền triều bởi vậy chính trị chia bè kết phái. Triều đình bắt đầu rối ren. Thế nuớc đi xuống.

Triệu Cát từ khi lên ngôi muốn gì đuợc nấy chính sự thì không phải bận tâm dần dần đã ham chơi lại càng ham chơi vì cần thú vui mới và những cảm giác mới nhiều hơn. Nhưng cái gì cũng mau chán bởi vậy một hôm buồn chán quá hắn đi dạo thơ thẩn trong hoàng cung ngắm mây nhìn cây nhìn lá. Thơ thẩn nhớ lại những trò chơi mà hắn đã chơi nhưng quan quẩn cũng chỉ mấy trò nhàm chán và cũng nhạt nhẽo với hắn rồi. Bỗng hắn nhớ đến lời một tên lưu manh mà hắn quen biết ở ngoài là Cao Cầu, do hắn chơi đá cầu giỏi mà có cái tên đó. Hắn rất thích tính cách của tên lưu manh đó vì Cao Cầu làm hắn vui. Chỉ vậy thôi. Thế mà Cao Cầu đuợc phong Thái Úy hơn bao nhiêu nguời phấn đấu cả đời và có công lao đóng góp cho quốc gia. Lới nói của Cao cầu lúc đó là :
-” Vuơng gia à, thú vui trong thiên hạ thì nhiều lắm nhưng vui mãi rồi thì cũng thành hết vui, chỉ có cái gì mang lại hồi hộp thì niềm vui sẽ lâu hơn hoặc những cái gì mà không ai dám làm hoặc biết ko thể làm đuợc mà vẫn cố làm thì khi làm đuợc sẽ vui hơn nhiều”.

Triệu Cát ngẫm nghĩ :
-“Từ khi là Đoan Vuơng ta cũng đã muốn gì đuợc nấy rồi, nay ta là Hoàng Đế có gì mà ko dám làm ? Tên Cao Cầu này tuy nói đúng nhưng mà không đúng với Hoàng Đế ta đây”.
Nghĩ đoạn cảm thấy buồn nên cầm theo bình ruợu to quên luôn cả tư cách Hoàng Đế tu ừng ực một mình đi vào Hoa viên rộng lớn mênh mông. Đến một cái đình hóng mát có mái che rộng lớn thì hắn dừng lại cầm lấy cây bút và nghiên mực mài sẵn ở đó vừa tu ruợu vừa vẽ tranh. Triệu Cát vốn rất thích thiên nhiên bởi vậy hắn thuờng hay vẽ cây cỏ và hoa cũng như đá dần dà cũng trở thành một họa sĩ giỏi. Giờ đây hắn nửa say nửa tình nhưng cũng vẽ đuợc một bức tranh hoàn chỉnh. Đầy những kì hoa dị thảo và đá quí. Lòng cảm thấy vui lắm. Giờ là mùa Hạ khí trời oi bức lại thêm chuyện uống ruợu nữa nên niềm vui nho nhỏ khi hoàn thành bức tranh đẹp đã lập tức biến mất hẳn. Hắn vẫn ngồi uống tiếp và cởi bỏ long bào khoác bên ngoài ra. Một cơn gió nhẹ ùa đến làm hắn cảm thấy mát ruợi, dễ chịu lắm. Hắn liền miên man nhớ về mấy năm truớc cũng tại đây khi đến thăm Hoàng huynh Triệu Hú của mình. Lúc đó hắn cũng ao uớc rằng mình có một khu hoa viên rộng lớn đi cả ngày không hết như thế này. Khi còn nhỏ ở trong Hoàng Cung thì chả bao giờ chạy ra đây. Đến khi lớn rồi phải dọn ra Đoan phủ ở thì mới thấy thích nơi này. Khi đó hắn với Triệu Hú đi dạo quanh quẩn nơi đây nói đủ chuyện trên đời. Triệu Hú lúc đó ngạc nhiên vì hắn lắm bởi hắn loài hoa loài cỏ loại đá quí nào cũng biết cũng nói đuợc xuất xứ nên bèn cất tiếng hỏi :
– Trẫm thật không ngờ hoàng đệ lại hiểu biết nhiều như vậy. Trẫm thật là ko quan tâm đến hiền đệ truớc nay. Thật xấu hổ. Không hiểu những mặt khác thì hoàng đệ sao?
– Hay để Thần đệ vẽ một bức tranh tặng Hoàng thượng nhé?- Triệu Cát nhe răng cuời. Lúc đó hắn mới 14 tuổi nhưng cũng phổng phao lắm.
– Hay lắm chúng ta cùng tới đằng kia. Ngôi đình đó lúc nào cũng có sẵn giấy và nghiên mực. Trẫm quả thực muốn xem tài năng của đệ như thế nào đó.

VN88