VN88 VN88

5 ngày 5 đêm học sung sướng của con bé

Một lần nữa, Con bé lại nghe lời bạn. Nó đút tay luồn vào quần bà ba và luồn vào cái sì-líp của nó. Không phải đây là lần đầu tiên nó rờ chim của nó, mỗi lần đi tắm nó đều kỳ cọ rất sạch phần thân thể nầy, nhưng lần nầy, nó có cảm giác có cái gì đó khác thường khi nó làm động tác nầy. Nó thấy có phần thẹn thùng, không biết tại sao. Nó rờ nhẹ lên cái mu vẫn còn trơ trọi, chỉ lún phún vài ba sợi lông tí xíu, nó rờ xuống chút nữa thì thấy ướt ướt. Rồi nó đụng vào một phần nào đó, chổ nó ngứa nhất. Nó xoa xoa lúc đầu nhẹ nhẹ rồi ấn mạnh tay nó vào thêm. Cái cảm giác ngứa biến mất đễ chổ lại cho một cảm giác lâng lâng khó tả.
Sau một lúc cả hai con bé cười xòa và con Thủy dấu đi cái hình trong đống sách của nó, và cả hai tiếp tục buổi ôn bài…

Giọng nói của Oanh làm Con bé giựt mình, trở lại thực tế.
– Sau đó chị có liên lạc được với mẹ em, và mẹ em đồng ý cho em lên ở với anh chị trong vài ngày để anh chị được thỏa mãn cái mơ ước được chăm lo săn sóc cho một cô bé gái ngây thơ như em. Huống gì em lại đẹp gái nữa.

Con bé rối tung trong đầu: mình tưởng lên đi làm công cho người ta trong mấy tháng nghĩ bải trường, để giúp mẹ kiếm chút tiền, ai dè theo chị nầy thì người ta cần mình để chăm sóc cho mình, thật là khó hiểu quá.
Con bé e dè lên tiếng:
– Cô ơi.. dạ…ï chị ơi, vậy là sao hả chị, em phải làm gì? chị cứ biểu em , em không sợ làm việc đâu mà chị…
Oanh dịu dàng lên tiếng:
– Không em à, chị đã nói với em, em hãy để anh chị nuông chìu em trong 5 ngày. Chị hứa với em là anh chị sẽ cho em sống sướng đã đời như em muốn, chịu không? thôi bây giờ chị muốn dẫn em đi mua vài cái quần áo cho em, không lẻ em cứ bận mấy cái áo cũ xì nầy hoài hay sao? rồi chiều nay khi anh Trí đi làm về , mình rũ ảnh đi nghe nhạc, em chịu không?
Con bé bàng hoàng như trong mộng, biết gì mà chịu hay không chịu…
Oanh dẫn Con bé đi mua sắm cả buổi chiều. Oanh dùng tất cả khả năng của mình để chinh phục lòng tin của Con bé. Nàng nắm tay Con bé đi tung tăng như hai chị em, lúc đầu Con bé còn e dè nhưng đứng trước sự tự nhiên của Oanh thì không bao lâu Con bé quên hết những ngượng ngùng. Nó tận hưởng những giây phút không thễ ngờ nầy: nó, một con bé quê mùa, mồ côi cha, sống chật vật với một người mẹ suốt ngày lo tảo tần, cũng chính con bé đó bây giờ được nắm tay một người chị đẹp như người mẫu, đi mua những cái áo, cái quần, cái váy mà không bao giờ nó có thể tưởng tượng có thể mua nỗi! Niềm tự hào của nó dâng lên tột bậc.
Oanh âu yếm nhìn Con bé:
– Chị mỏi chân quá rồi, mình kiếm chỗ nào nghĩ một chút nghe em.

Họ vào một quán cà phê sang trọng, ngồi một bàn ẩn khuất sau mấy cây kiểng sum suê. Sau khi được bồi bàn đem lại 2 ly chanh đường, Oanh và Con bé uống để tận hưởng cái thú giãn dị được cảm nhận giòng nước lạnh chãy xuống cổ nóng khát.

Con bé thích thú quá mức: quả thật là mình hên nhất đời, có mơ cũng chưa chắt đẹp như vầy. Tự nhiên được người ta lo cho mình, mà hơn nữa lại là một người đẹp quá chừng! Con bé liếc trộm sang Oanh, trong lúc Oanh đang nhắm mắt uống từng ngụm nhỏ nước chanh đường. Con bé nhìn chiếc cổ sang trọng của Oanh, rồi Con bé nhìn vào cặp môi của nàng một cách chăm chú. Tự nhiên Con bé lại nhớ đến cái hình mà nó đã được xem tại nhà con Thủy. Cũng cặp môi đó… Đột nhiên Con bé lại thấy ngứa ngứa ở phía háng của nó, nó giật mình hổ thẹn, đỏ bừng mặt lên. Kỳ cục quá, sao mà mình lạ quá vậy! nó đang hoang mang tự nhũ mình như thế. Sao mà mình cứ nhìn vào môi của chị Oanh như vậy? mà phải công nhận là chị có đôi môi quá đẹp!
– Em nghĩ gì vậy cô em của tôi?

Bị hỏi đột nhiên trong lúc đang mơ màng, Con bé vụt trả lời không suy nghĩ:
– Em thấy môi của chị đẹp quá!
Oanh cả cười khi thấy Con bé luống cuống mắt cở. Nàng âu yếm nhìn Con bé làm cho Con bé càng hổ thẹn hơn.
– Để chị nói em nghe, môi em cũng đẹp lắm đó, em biết không. Em còn nhỏ mà môi như vậy cũng là tuyệt lắm rồi. Nhìn mà muốn cắn vào! có điều em chưa biết săn sóc môi nên chúng nó hơi bị khô đó. Để chị xem…
Oanh xích lại gần Con bé và lấy ngón tay trõ rờ nhẹ lên môi của Con bé làm Con bé thấy nhột nhạt, nhưng cảm giác đó dần dần trở thành tê tê. Con bé lịm cả người đi, muốn giữ mắt mở rộng ra cũng không được. Mắt Con bé lim dim nhắm lại. Trong trạng thái đó, nó chỉ cảm nhận lờ mờ là đôi môi của Oanh đã đặt nhẹ lên đôi môi của nó, và đang nút nhẹ đôi môi của nó. Cảm giác đó không thể nào tả xiết. Nó ngã nhẹ lưng vào thành ghế vì nó bủn rủn cả tay chân. Một lúc sau, nó mỡ nhẹ mắt ra thì thấy Oanh ngồi cách xa nó đang uống ly chanh đường vừa mũn mỉm cười nhìn nó. Con bé mắc cỡ quá, muốn độn thổ quách đi và không biết phải xử sự ra sao thì Oanh đã lên tiếng:
– Chị rất hảnh diện được là người đầu tiên hôn em đó, chị mong là đã tạo được cho em cảm giác sướng thích, em có thấy sướng không?
Con bé cúi đầu đỏ mặt.
– Chị mong là em thành thật với chị đi, có gì đâu mà mắc cỡ. Mà với anh Trí cũng vậy, đừng có « làm bộ » nghe! nói thật đi, em có sướng hay không lúc nẩy?

– Có, chút chút…
Cả hai đều cười oà lên vì câu trả lời của Con bé, làm mọi ngượng nghịu đều tan biến. Từ lúc đó trở đi, Con bé càng thấy khắn khích với Oanh hơn nữa. Nó thấy gần gũi hết sức với cô gái dễ thương nầy.
Trên xe taxi về nhà, hai cô gaí nắm tay nhau rất thân tình. Oanh khẻ nói nhỏ vào tai của Con bé:
– Chút tối, em cho chị xin cái nầy nghe em?
– ủa, cái gì vậy hả chị?
– Tối nay khi lên giường ngủ, em cho chị hôn em « thật sự » nghe!
Con bé đấm nhẹ vào tay người bạn của mình để khỏi trả lời. Trong lòng Con bé, bao nhiêu câu hỏi liên tiếp hiện ra: tối nay mình ngủ với chỉ hay sao? còn chồng chỉ thì ngủ ở đâu? hôn thật sự là gì? Với sự hiểu biết hạn hẹp của một cô bé chưa đầy 15 tuổi đời thì làm sao nó có thể trả lời cho được. Nó tự nhũ: mẹ dặn mình là cái gì cũng dạ là xong! hơi đâu mà nghĩ cho mệt. Nó nhìn qua kính của xe đang chạy và lại nhớ miêng mang đến nụ hôn của Oanh lúc nẫy và lại cảm thấy ngứa ở chim, nhưng nó không dám thò tay vô chim đễ xoa.

Buổi chiều đó, Con bé lăng xăng giúp Oanh đễ làm buổi cơm chiều. Càng lúc nó càng thấy gần gủi với Oanh, nó nhìn Oanh như một thần tượng! nó thấy cái gì nơi Oanh cũng đẹp, cũng sang, cũng hơn người. Nó cũng không muốn phân tích cái tình cảm đó, nó chỉ biết là nó vô cùng thoãi mái khi được gần Oanh, chưa bao giờ nó thấy thích thú như vậy. Nó nhìn lén gương mặt của Oanh trong lúc cô ta đang sửa soạn bàn ăn. Đẹp thật, quả như nó đã nghĩ hồi sáng, chị thế nào cũng là người mẫu. Nhìn xuống chút nữa thì nó thấy bộ ngực vung tròn của chị, là người Việt mà sao chị lại có được bộ ngực nở nang như vậy, không biết chị có xữa vú hay không? Con bé nghĩ đến ngực của mình mà mặc cảm. Gì mà chỉ có hai cái núm mới lồ lộ lên, không bằng hai trái chanh nhỏ. Nó nghĩ không biết núm vú của chị có cùng màu với núm vú nó hay không, vì núm vú của nó màu hồng nhạt, nó chỉ thấy vú của mẹ nó, màu nâu xẩm, thành ra nó không biết đâu là đúng, đâu là tự nhiên. Nó chỉ sợ nhất là « không giống ai ». Con bé định bụng có dịp sẽ hỏi chị Oanh.

Nó hơi giật mình khi Oanh đi vòng sau lưng nó rồi vòng hai tay ôm nó vào lòng một cách âu yếm. Nó thấy dễ chịu vô cùng, chưa bao giờ có ai bày tỏ hành động như vậy với nó, ngay chính mẹ nó cũng chưa bao giờ ôm nó như vậy. Con bé sung sướng tựa vào cơ thể ấm nóng của Oanh. Người thiếu nữ cũng thấy lâng lâng khi được ôm Con bé vào lòng, nàng cũng phải tự thú là mình cũng bị xao động hơn mức bình thường bởi cái thân thể vẫn còn ít nhiều tính con nít nầy. Nàng nhớ lại câu chuyện từ đầu, ngay từ lúc Trí chồng nàng bày tỏ ước mong khao khát của chàng được « lấy trinh » một cô bé 14, 15 tuổi. Nàng đã suy nghĩ vài ngày và nàng đã chấp nhận với một điều kiện: nàng không chỉ đứng nhìn mà phải được trực tiếp tham gia. Và thật vậy, nàng chính là người đã trực tiếp mốc nối mẹ của Con bé để thuyết phục bà ta trong chuyện nầy. Lẻ dỉ nhiên là mẹ của Con bé cũng bị lóa mắt bởi số tiền lớn nhận được, nhưng một phần cũng là vì bà ta tin tưởng nàng nên mới chịu chấp nhận cái thỏa thuận nầy. Ý định của Oanh lúc đầu muốn có mặt là để gíup cho chồng nàng tránh có những sai lầm tai hại mà chàng không nhìn thấy, vì nàng nghĩ dù sao mình là đàn bà thì mình cũng tế nhị hơn trong vấn đề nầy.

Nhưng từ lúc gặp Con bé thì nàng phải công nhận là Con bé có một sự thu hút lớn với nàng hơn là dự tính. Con bé có cái gì đó, vừa ngây thơ, vừa con nít, vừa khêu gợi làm nàng cũng thấy bị lôi cuốn. Hồi sáng khi mở cửa tiếp đón hai mẹ con Con bé, khi nhìn thấy Con bé e dè trong chiếc áo dài trắng học trò, nhìn cái ngực nhỏ xíu của Con bé qua làn vải, nhìn thấy vóc dáng đơn sơ của cái quần lót của nó thể hiện mờ mờ, ôm bao đôi mông khá đầy đặn cho lứa tuổi 15… nàng đã thấy lòng mình hơi bị động. Rồi trong quán ăn vắng khách, nàng đã không cầm lòng được để hái nụ hôn đầu tiên của Con bé mới lớn nầy. Nụ hôn tuy ngắn ngủi nhưng lại tuyệt vời, nàng không ngờ là mình lại bị kích thích đến độ đó trong khi hôn Con bé, lồn của nàng đã ướt đẩm, thật là không ngờ! Nàng cũng hảnh diện lắm khi cảm nhận là Con bé cũng bị thu hút bỡi nàng. Nàng không cho mình là có khuynh hướng đồng tính luyến ái, nhưng nàng rất kích thích khi có cơ hội độc nhất nầy để quyến rũ một người đồng phái. Nàng tự nhũ là sẽ hết sức bảo vệ cho Con bé đễ mọi chuyện được tốt đẹp cho nó, và nàng quyết định là nàng sẽ nắm vai trò chủ động, nàng tin chắc là Trí sẽ hoàn toàn đồng tình với nàng trong chuyến viễn du tình ái nầy.

Oanh xua đuổi những ý nghĩ đó đễ trở về với thực tế, thực tế trong đó nàng đang ôm một cô bé thơ ngây trong vòng tay. Nàng dụi mặt vào mái tóc của Con bé để tận hưởng cái mùi vị khó tả của tuổi thơ, của nắng khói, của kẹo mứt… Con bé mềm nhũng trong vòng tay của nàng. Đôi tay của nàng xiết lần lại một cách chính xát hơn: bàn tay phải của Oanh đang úp nhẹ lên vú trái của Con bé, nàng không muốn đốt giai đoạn sợ Con bé sợ hải. Do đó nàng chỉ để tay của mình trên vú của Con bé mà không làm gì tiếp, dù rằng nàng chỉ muốn luồn tay dưới áo của nó để mân mê ngay cập vú bé nhỏ. Nàng tự nhũ: mình phải làm từ từ thì Con bé mới chịu, mình còn những 5 ngày mà, phải đi từng giai đoạn một để dạy cho cô bé nầy biết thế nào là thú vui thể xác.

Nhưng dù Oanh chỉ đặt tay lên vú nhưng Con bé đã rối ren, nó cảm nhận là núm vú bé nhỏ của nó như muốn bung lên làm cho nó thấy đau ở đầu vú, nhưng đây là một cái đau khác thường, trong cái đau có lẩn một cái gì đó lâng lâng, tê tê. Nó không hề nào ngờ là ngực của nó lại có nhạy cảm như vậy. Bàn tay của Oanh xoa xoa nhẹ ngực của nó làm nó càng rối ren. Nó không phản ứng gì khi Oanh xoay nhẹ người nó lại, và nó đón nhận nụ hôn thứ nhì trong ngày như là một giãi thoát cho bao nhiêu đè nén, chờ đợi. Con bé đê mê để cho Oanh nút nhè nhẹ môi của nó, quả thật là tuyệt vời. Oanh không dám hôn quá táo bạo, để cho Con bé quen dần, nàng dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ hai môi của Con bé ra và ấn mạnh vào răng của Con bé. Con bé như hiểu ý và nó rùng mình hé miệng ra để đón nhận đầu lưỡi của cô gái. Nó không kềm được một tiếng rên như một con mèo con…
Một tiếng cười vang làm cho hai cô gái giựt mình buông nhau ra.
– Chà hai em hưởng thụ đã quá há!
Oanh mỉm cười, ôm vai Con bé:
– Anh mới về! em giới thiệu cho anh đây là cô bé dễ thương nhất thành phố nầy.

VN88